Thông cáo Báo chí Đầu tiên sau khi rời Việt nam

 ...Trước hết tôi xin gửi lời cám ơn tới những tổ chức nhân quyền quốc tế, các chính phủ, và nhất là các cộng đồng Việt Nam hải ngoại trong thời gian qua đã không ngừng quan tâm và can thiệp cho tôi.

...Sau cùng, tôi nguyện sẽ tiếp tục cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam. Ngay khi nào tình hình cho phép tôi sẽ trở lại Việt Nam để đóng góp vào phong trào quần chúng ở trong nước, vận động cho một nước Việt Nam tự do, dân chủ và phồn vinh...


Hành Trình Tự Do

 ...Mỗi người Việt có thể có những gợi nhớ khác nhau về quê hương. Với tôi quê hương Việt Nam luôn là một mâu thuẫn, vừa nhớ nhung vời gọi vừa thách đố đi tìm. Tình cảm quê hương trong tôi trải dài cùng đồng quê sông núi vô cùng tươi đẹp, suốt từ nam chí bắc, lại luôn hòa quyện vào nỗi day dứt khôn nguôi về thân phận dân tộc. Tình cảm ấy dường như vương vấn theo tôi ở mọi nơi tôi đến, trong mọi việc tôi làm. Có một cái gì đó như thách đố, thao thức, day dứt khôn nguôi. Cuộc đời tôi dù may mắn hơn nhiều người khác nhưng dường như tôi vẫn luôn cảm thấy thiếu vắng một điều gì, mất mát một cái gì, chưa hoàn tất một việc gì mà bao bạn bè, người thân đã nhắn gửi và trông đợi. Như người mẹ thân yêu, sinh ra tôi nhưng tôi chưa hề được chăm sóc dù chỉ một ngày. Như người anh, chết đi khi mới bắt đầu hành trình phụng sự dân tộc. Và người cha khả kính, khi chết tôi không được đứng bên để vuốt mắt lần cuối dù chỉ ở cách xa chưa đầy hai cây số chim bay. Người mà món nợ quê hương tôi tự nguyện phải tiếp tục gánh trả. Rồi gần nhất là người vợ thân thương, cuộc đời luôn gắn bó với tôi trên suốt hành trình tôi đi, luôn ở cạnh tôi trong mọi việc tôi làm, cùng tôi chia sẻ và chịu đựng mọi vui buồn gian khổ...


Sơ lược tiểu sử

CV