Đề Trên Tường BG1  (Biệt Giam 1) 104

Đối Thơ  104

Tặng Ngô Công Minh  104

Tặng Vũ Quốc Thông  104

Tù Là Cảnh Tu  104

Bánh Thánh  104

Nhớ Vợ Hiền  104

Buồn  104

Tuyên Ngôn Nhân Chủ  104

Sao Mai 104

Mau Tỉnh Dậy  104

Giáng Sinh 1977  104

Nhân Được Viết Thư Chúc Tết 104

Thách Đố  104

V́ Thế Hệ Mai Sau  104

Bài Ca Ḥa B́nh  104

Biệt Giam Cảm Tác  104

Tết Biệt Giam   104

Thời Cuộc Luận  104

Chúc Tết Kỷ Mùi 104

Khẩu Hiệu  104

Đảng Quang Vinh  104

Mau Đứng Dậy Đi Thôi 104

Trăng Đă Lên  104

Ngẫu Cảm   104

Cho Thế Hệ Ngày Mai 104

Trời Thu Gợi Nhớ Em   104

Tặng Các Bạn Trẻ  104

Đời Trong Đạo  104

Đạo Trong Đời 104

Trời Đông Nhớ Em   104

Bố Đă Hứa  104

Chết Hay Là Tù Tội 104

Chúa Sẽ Đến Với Ai?  104

Khóc Cha  104

Trên Đỉnh Núi Của Con Người Bất Diệt 104

Nhớ Thương Em   104

Đau Nhức Thật Thà  104

Dạo Vườn Hoa  104

Hương Đời Thơm Ngát 104

Sao Quên Được T́nh Cảm Quê Hương  104

Nhận Hoa Vợ Tặng  104

Cảm Thông  104

Như Thị 104

Thương Nhớ Đầy Vơi 104

Tự Thán  104

Xin Cảm Ơn  104

Sắt Son  104

Đại Ngă Phù Sinh  104

Ta Vẫn Ở Lại Đây  104

Vằng Vặc Trăng Sao  104

Thu Lại Đến  104

Say Nốt Trận Này  104

Mùa Xuân Tự Chủ  104

Đóa Huyết Hoa  104

Mùa Đông Ấm Áp  104

Trong Quán Trọ Này  104

Dân Tộc Đă Hồi Sinh  104

Mưa Ngâu  104

Bừng Nở Đóa Từ Tâm   104

Xuân Về Tự Thẹn  104

Đoạn Trường Nhất Thanh  104

Nỗi Xót Xa  104

Và Từ Đấy  104

Đất Trời Rộng Mở  104

Con Bướm Ba Mầu  104

Thao Thức  104

Ta Sẽ Trở Lại 104


 

Lời Bạt

 

Giáo sư Đoàn Viết Hoạt là một biểu tượng của lương tâm sĩ phu Việt Nam. Ông là một chiến sĩ nhân quyền đấu tranh cho tự do và dân chủ tại Việt Nam. Đoàn Viết Hoạt đă can đảm đứng lên không phải sau khi CS sụp đổ từ Đông Âu hay Liên Xô, mà từ lúc CS đang trên thế chiến thắng từ mùa xuân 1975. Ông đă can đảm đứng lên cùng với những sĩ phu khác như BS Nguyễn Đan Quế để đ̣i quyền làm nguời cho dân tộc Việt Nam, cho chính ḿnh, cho anh em, cho hơn 73 triệu người Việt c̣n trong ách thống trị của độc tài CS.

Trong nhiều năm qua, chúng ta được biết đến ông như là một tù nhân lương tâm, nhưng rất ít người biết ông là một thi sĩ. Một thi sĩ mà mỗi bài thơ là một thể hiện của lương tâm, một đoạn trong bản tuyên ngôn nhân bản, là những viên trọng pháo nổ vào sào huyệt của những tên tội đồ của đất nước. Ư chí của ông mănh liệt bao nhiêu th́ tâm t́nh của ông ngọt ngào và mềm mại bấy nhiêu. Những vần thơ đầy t́nh người – t́nh của một người con, người chồng, người cha, người bạn... và người con dân thời đại. Chính những vần thơ này sẽ góp phần làm chuyển đổ chế độ CS phi nhân. Một chế độ mà những xe tăng trọng pháo, những đồn lũy và những cuộc mặc cả chính trị đành phải bó tay.

Trong dịp kỷ niệm 50 năm quốc tế nhân quyền, chúng tôi tiếp xúc với giáo sư Đoàn Viết Hoạt để xin xuất bản thi phẩm này nhằm phổ biến cho đồng bào và thế giới biết đến tâm t́nh Đoàn Viết Hoạt, một tù nhân lương tâm tiêu biểu cho hàng ngàn tù nhân chính trị tại Việt Nam.

Chúng tôi cũng tin rằng tập thơ này là một trong những tiếng nói góp phần cho việc thức tỉnh lương tri nhân loại của một nhân chứng sống, nạn nhân của sự chà đạp và vi phạm thô bạo về nhân quyền của CSVN, và cũng là tiếng chuông báo hiệu cho sự chuyển ḿnh của Dân Tộc trước tương lai tươi sáng của một nước Việt Nam Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền.

 

Orange County, ngày 21 tháng 01 năm 1999

Phong Trào Nhân Quyền Cho Việt Nam, năm 2000




 






Đề Trên Tường BG1
(Biệt Giam 1)

 

 

Tất cả đă qua rồi

Tất cả sẽ qua thôi

Nhưng c̣n măi tấm ḷng son sắt

Để sống cho quê hương và cho loài người.

 

 

28-08-1976

(Ngày đầu tiên trong tù)
Sở Công An Thành Phố

 

 




Đối Thơ

 

 

Tối đâu có tối măi ṃ ṃ

Tối hết đêm này sẽ sáng cho.

Khám tối không đèn c̣n đuổi muỗi

Ngoài đời chửa sáng lại nằm co.

Anh hùng gặp bĩ sao đành phận

Quân tử khi cùng cũng chẳng lo.

Thời thế đổi thay trời lại sáng

Thân này đâu măi chịu nằm co.

 

 

15-09-1976

BG1 - Sở Công An Thành Phố

(Đối thơ Vũ Quốc Thông)

 




Tặng Ngô Công Minh   

 

 

Ngáp nằm ngáp đứng lại ngáp ngồi

Ngáp vỡ lao tù vẫn chưa nguôi.

Ngáp sáng trông cơm và nước tới

Ngáp chiều đợi nước với cơm nuôi.

Ngáp mà không ngủ là ngáp thức

Thức nhưng có tỉnh mới nên người.

Hỡi chàng Nhâm Tuất nằm trong khám

Cố tỉnh mà xem cuộc đổi đời.

 

 

20-09-1976

BG1 - Sở Công An Thành Phố

 




Tặng Vũ Quốc Thông

 

 

Tuổi đă sáu mươi vẫn chửa già

Vào tù trông cụ khoẻ thêm ra.

Niên trưởng xướng danh người chủ tọa

Tinh thần lên mặt bậc anh cha.

Sáng sáng trông cơm chờ vận nước

Chiều chiều điểm báo nặng t́nh nhà.

Mạt thu tin tưởng đời sẽ đổi

Chờ cho đến đó phất cờ ra.

 

 

28-09-1976

BG1 - Sở Công An Thành Phố

 



Tù Là Cảnh Tu

 

 

Cảnh tù nghĩ cũng vui vui

              Ngày ngày ăn khoẻ ngủ vùi mà yên

     Ai ơi! Chớ có ưu phiền

Buồn lo giận tủi khổ thêm ích ǵ

Thời gian đến đến đi đi

Gặp thời phải thế kể ǵ tháng năm

Thân ta người đă giam cầm

Tâm ta tự tại ta làm chủ ta

Ung dung cho tháng ngày qua

Nuôi tâm dưỡng tánh tù là cảnh tu

Tu cho hết kiếp hèn ngu

Hết đời khổ nhục nước nhà yên vui

Tu cho tâm trí thảnh thơi

Mai này góp sức mở đời thần châu.

 


01-10-1976

 

 



Bánh Thánh

 

 

Cùng tù có một nhà tu

Hiện thân đức Chúa Giê-Su ở đời

Ḷng bác ái thật sáng ngời

Chiếc bánh xẻ nửa chia người tù chung.

Ăn bánh nhớ Chúa đóng đinh

Trên cây thập tự hy sinh cứu đời.

Bánh này bánh thánh ai ơi!

Ban trong ngục tối sáng ngời t́nh thương.

Đời c̣n lắm cảnh nhiễu nhương

C̣n quân bán nước c̣n phường hại dân

Th́ c̣n bao bậc cao nhân

Theo gương đời trước xả thân cứu người.        

Mai này gặp cảnh đổi đời

Tin lành bừng hiện sáng ngời trần gian.

 

 

02-10-1976

 



Nhớ Vợ Hiền

 

 

Chiều nay nhớ tới vợ hiền

Lao tù rực sáng ưu phiền sạch không.

Đôi ta một giải tơ đồng

Xác thân ḥa một tâm hồn chung đôi

Dù bao cách trở chia phôi

Đă nguyền son sắt trọn đời bên nhau.

Nay v́ cuộc thế thương đau

Dân t́nh khổ nhục ưu sầu ngất cao

Ngày đêm dạ những nôn nao

Trên đường lư tưởng sa vào lao lung

Thân chia nhưng chí vẫn đồng

Đồng tâm đồng sức đồng ḷng em ơi!

Quyết v́ hạnh phúc muôn nơi

Cùng toàn dân được trọn đời chung vui.

 

 

01-10-1976

 

 





Buồn

 

 

Sáng nay thức giấc trong tù

Nỗi buồn chợt tỉnh vỡ nḥa tâm can

Ngoài kia sương khói mênh mang

Nước non mù mịt ngút ngàn khổ đau

Đập cho tan khối u sầu

Dựng xây thành cơi thần châu muôn đời.

 

 

12-1976

1A - Sở Công An Thành Phố

 



Tuyên Ngôn Nhân Chủ

 

 

Một chế độ thực phi nhân tàn bạo!

Coi con người như cỏ rác ngựa trâu

Xua lê dân làm công cụ thi đua

Để thực hiện những mưu đồ cuồng ảo.

 

Tự hảnh diện với tṛ ma chuyên chính

Vây bủa dân bằng ngh́n kế trăm phương

Thúc sau lưng ŕnh rập hai bên sườn

Nhử trước mặt tiến lên đường hạnh phúc.

 

Đường cộng sản nay đă thành ngơ cụt

Sáu mươi năm xét lại biết bao lần

Thiếu nhân tính biến người thành máy móc

Mất nhân chủ hạnh phúc phải lùi dần.

 

Cả danh dự của giống ṇi Hồng Lạc

Cả văn minh trong truyền thống Tiên Rồng

V́ Đảng quyền mê muội đem xung phong

Làm tiền đồn cho quốc tế vô sản.

 

Nhưng lịch sử đă tới hồi quyết định

Trên tro tàn của cuồng vọng tiêu ma

Cả thần quyền lẫn vật quyền sụp đổ

Cho Nhân Quyền rọi ánh sáng chan ḥa.

 

Thời đại mới cả loài người mong đợi

Dân tộc Việt cất cao lời kêu gọi

Dựng văn minh Nhân Chủ mở đại ḥa

Hoa Nhân Ái ngát thơm toàn thế giới.

 

Xóa đau thương của sai lầm quá khứ

Nối tư trào tiến hóa tới tương lai

Mở nguồn sống cho cháu con Hồng Lạc

Cùng loài người chung hạnh phúc lâu dài.

 

 

30-04-1977. Phan Đăng Lưu




Sao Mai

 

 

Sao mai sáng tỏ trên trời

Như ḷng ta đă chói ngời niềm tin

T́nh thương tỏa ngát trong tim

Nở hoa Nhân Ái khắp miền trần gian

Cuộc cờ chuyển đến hồi tàn

Mở thời đại mới vẻ vang giống ṇi

Sao mai Nhân Chủ ra đời

Văn minh chiếu rọi loài người chung soi.

 

 

05-1977

5C1 – Phan Đăng Lưu

 

 



Mau Tỉnh Dậy

 

 

Cùng một trái tim cùng một giống ṇi

Sao chúng tôi không thể cất cao lời phản đối

Khi chúng đến như một bầy lang sói

Bắt anh đi giữa những tiếng reo cười.

 

Cùng một màu da cùng ḍng máu đỏ

Sao chúng tôi không hề phẫn nộ

Khi nh́n anh máu đỏ loang đầu

Môi nhợt nhạt vẫn buông lời man rợ.

 

Ôi! Tổ Quốc đă qua bao thống khổ

Vẫn c̣n đây niềm phẫn hận chưa nguôi

Lửa căm hờn c̣n vẫn sục sôi

Gieo thảm họa xương phơi máu đổ.

 

Mau tỉnh dậy hỡi toàn dân Việt

Hăy cùng nhau xóa hết căm hờn

Cùng nhau dựng lại giang sơn

Cho ṇi giống Việt thoát cơn khổ này.

 

 

06-1977

4C1 - Phan Đăng Lưu



Giáng Sinh
1977

 

 

Giáng Sinh nay lại trở về đây

Nhân thế c̣n bao nỗi đắng cay

Chúa đă hiện hai ngàn năm trước

Trần gian chờ Chúa mới ra tay.

 

Trần gian chờ Chúa mới ra tay

Xóa hết đau thương hết đọa đày

Rửa sạch vô minh và vọng chấp

Mở đời Nhân Chủ cơi Thần Châu.

 

Mở đời Nhân Chủ cơi Thần Châu

Nhân Ái ḥa vui khắp địa cầu

Chúa đến mang tin lành rộng khắp

Giáng Sinh bừng sức sống vui say.

 

Giáng Sinh bừng sức sống vui say

Nhân thế thôi mang cảnh đọa đày

Bạn hỡi lao tù nuôi chí lớn

Vững ḷng tin đợi ánh sao mai.

 

 

7C1 - Phan Đăng Lưu

 


Nhân Được
Viết Thư Chúc Tết

 

 

Thư chúc Tết viết về không trọn ư

Giữa ḍng thư  rung động sóng tâm t́nh

Xuân chưa đến trong tâm hồn tráng sĩ

Khi tang thương c̣n phủ ngập non sông.

 

Này bạn hỡi những người trai thời đại

Trong lao tù hăy gác lại t́nh riêng,

Rung tơ ḷng chuyển động tận hồn thiêng

Cho mạch sống năm ngàn năm trổi dậy.

 

Cho vươn lên sức sống tự đáy tầng

Cho trăm ngàn Phù Đổng dậy non sông

Cho đất nước chuyển vào thời Tiến Hóa

Không ô danh là con cháu Tiên Rồng.

 

Này bạn hỡi những người trai thời đại!

Trong lao tù hăy tôi luyện tâm can,

Hăy trau dồi phẩm cách với tài năng

Để chuẩn bị cùng toàn dân đứng dậy

Mở vận lành cho ṇi giống Tiên Rồng!

 

 

01-1978 (Trước Tết Mậu Ngọ)

TC1 – Phan Đăng Lưu

 




Thách Đố



Trong hàng ngàn những trại giam tăm tối,

Chúng nhốt đầy hàng triệu con người.

Có những cụ già chín mươi tư tuổi,

Những trẻ thơ c̣n ẵm ngửa trên tay,

Những thiếu nữ tuổi xuân căng hồng theo nhịp thở

Những thanh niên sức sống tràn đầy,

Mắt rực sáng nh́n tương lai xốc tới.

 

Ở nơi đó “chúng” bày tṛ gian dối,

Tay cầm hoa miệng nhả nọc Mác-Lê.

Bằng trái tim sắt đá bằng khối óc u mê,

Chúng muốn biến cả loài người thành một bầy lang sói.

 

Nhưng hăy nghe đây hỡi loài quỷ dữ!

Hăy lắng nghe vang dội tiếng sóng trào!

Đang ngùn ngụt dâng lên như thác lũ,

Cuồn cuộn sục sôi lớp lớp dạt dào,

Rửa ô nhục mở đường cho lịch sử.

 

Nhưng hăy nghe đây hỡi loài quỷ dữ!

Hăy lắng nghe vang dội các pḥng giam!

Từng trận cười sảng khoái hiên ngang,

Như thách đố mọi tham tàn bạo ngược.

 

Ta nghe thấy trong tâm hồn rạo rực,

Như tuổi thanh xuân dào dạt sóng tâm t́nh.

Ta như thấy mầm tương lai thôi thúc,

Như hoa xuân ươm ngào ngạt hương lành.

 

Đất nước c̣n đây dân tộc c̣n đây,

C̣n măi măi ḍng sử xanh bất khuất.

Hỡi anh em đang trong ṿng u uất!

Hăy vươn lên chào đón buổi b́nh minh,

Của thời đại mới chan ḥa chân hạnh phúc.



06-1978

TC1 – Phan Đăng Lưu

 

 



V́ Thế Hệ Mai Sau

 

 

 

Ôi! Thế hệ những đứa con chúng ta

Chưa một lần được yêu thương trọn đủ

Chưa một lần được no ấm yên b́nh

Bởi bao đời lớp lớp cha anh

Luôn gục ngă để làm nên lịch sử.

Chưa kịp lấp hố bom

Đă gài chông chận giặc

Những lũ giặc của thế kỷ hai mươi

Đến tự trong ḷng nền văn minh không nhân tính.

 

Nhưng em yêu hỡi!

Em có thấy mầm tương lai chói rạng

Trong ánh mắt long lanh ngời sáng

Của thế hệ những đứa con chúng ta.

Em có thấy vầng trán rộng bao la

Như in chứa cả không gian vô tận

Cả thời gian là lịch sử loài người.

 

Hỡi em yêu dấu!
Thế hệ cha anh đă từng chiến đấu

Cho quê hương c̣n đến hôm nay

Thế hệ chúng ta đă nh́n rơ tương lai

Phải xây dựng ngày mai chân hạnh phúc

Cho con cháu chúng ta

Và cho khắp mọi nhà.

 

Chúng ta sẽ lấp bằng những hố bom

Chúng ta sẽ nhổ sạch những hầm chông.

Bằng trái tim dạt dào Nhân Ái

Bằng óc sáng tinh thần Nhân Bản

Chúng ta sẽ dựng lên ngọn cờ Nhân Chủ

Cho văn minh chan ḥa Nhân Tính

Cho con cháu chúng ta

Được yêu thương trọn đủ

Cho mỗi người

Được sống đúng Con Người.

 

 

07-1978

7C1 – Phan Đăng Lưu

 



Bài Ca Ḥa B́nh

 

 

Trong pḥng giam chật chội

Năm mươi con người rạo rực bồi hồi

Vút lên cao với lời ca ngợi

Cho ḥa b́nh hạnh phúc muôn đời.

 

Ḥa b́nh ơi! Việt Nam ơi!

Lời ca mang theo niềm u uẩn

Năm mươi triệu người chung một ước mơ.

 

Một thế kỷ qua đi

Bao đau thương tủi nhục

Một thế kỷ qua đi

Vết thương c̣n hằn nhức

Những vết thương

Trên thân xác anh

Trong trái tim em

Những vết thương

Trong năo sọ người cha

Trong bào thai người mẹ

Những vết thương c̣n đầy máu mủ

Trong tâm hồn cả những trẻ thơ.

 

Hỡi các em các chị các anh

Như thép đă tôi và chịu lửa ngàn lần

Thế hệ chúng ta phải lớn dậy vô ngần

Vượt đau nhục mở đường cho tiến hóa.

 

Ḥa b́nh ơi! Việt Nam ơi!

Rửa vết thương xóa nḥa tủi nhục

Dựng văn minh rạng rỡ giống ṇi

Biến ước mơ trở thành hiện thực

Tạo ḥa b́nh hạnh phúc muôn đời

Thái b́nh ơi! Đại Việt ơi!

 

 

08-1978

5C1 – Phan Đăng Lưu

 




Biệt Giam Cảm Tác

 

 

Tết đến xuân về lại biệt giam

Tṛ chơi lao lư vẫn chưa nhàm

Đúng lúc đang cần nơi tĩnh mịch

Nào hay lại được chốn an nhàn

Luyện tập xác thân chờ Vạn Thắng

Dùi mài kế sách đợi Văn Lang

Nước non đang chuyển thời mở thế

Anh hùng hội ngộ sẽ thênh thang.

 

 

01-1979

BG3B – Phan Đăng Lưu

 

 



Tết Biệt Giam

 

 

Cái Tết trong tù Tết thứ ba

Xà lim ăn Tết một ḿnh ta

Ngoài kia pháo nổ chào xuân tới

Xuân ở ḷng dân chẳng ở xa.

 

Xuân ở ḷng dân chẳng ở xa

Ḷng dân chưa mở hội trăm hoa

Xuân của đất trời tuy đă tới

Đêm đông lịch sử vẫn chưa nḥa.

 

Chưa nḥa tủi nhục với thương đau

Non sông tràn ngập cảnh u sầu

Binh đao họa lớn đang tràn tới

Đất nước ch́m trong biển lửa sâu.

 

Đất nước ch́m trong biển lửa sâu

Toàn dân phản tỉnh sẽ cùng nhau

Đảng quyền đánh đổ đưa dân tộc

Thoát ṿng binh lửa thoát thương đau.

 


Thương đau rũ sạch đón xuân vào

Ḷng dân mở hội kết muôn sao.

Hoa xuân đua nở bừng khoe sắc

Muôn ánh hồng tươi nở đón chào.

 

Đón chào trăm họ được âu ca

Đất nước mừng vui hội thái ḥa

Xuân của ḷng người rồi sẽ tới

Tương lai bừng nở sáng trong ta.

 

Tương lai bừng nở sáng trong ta

Xà lim ăn Tết vẫn vui ca

Bánh mứt vợ hiền cho đủ cả

Chờ xuân dân tộc nở trăm hoa.

 

 

30 Tết Kỷ Mùi

BG3B – Phan Đăng Lưu

 

 


Thời Cuộc Luận

 

Nh́n xem thời cuộc rơ thay

Bàn cờ vào thế chuyển bày đă xong.

Một bên Tàu Mỹ mưu chung

Đẩy Nga Sô-Viết vào ṿng bao vây

Na- chận ngơ phía Tây

Biển Đông Nhật Úc quyết bầy trận to

Mặt trận Liên Quốc bài Sô

Ngoại công nội kích thế cờ hợp tung.

Nga tiến thế chiến nổ tung

Nga lùi nội bộ cuối cùng vỡ tan.

 

Một bên Nga vẫn bền gan

Ba ḍng Cách Mạng tiến hành khít khao

Quốc-tế Vô-sản giương cao

Kết khối Cộng Sản làm rào cản chung

Ngọn cờ giải phóng tiến công

Á Phi cùng Mỹ La-Tinh nổi trào

Ḥa b́nh chung sống rêu rao

Những mong Tàu Mỹ tiêu hao dần ṃn

Rảnh tay mở rộng tiền đồn

Thu dần thế giới vào ṿng Mác-Lê.

 

Khen thay kế sách đều ghê

Mưu ma chước quỉ đôi bề cùng thâm

Hóa công sao khéo đặt ngầm

Thế cờ giải độc c̣n nằm đáy sâu

Bởi chưng phải chịu thương đau

Loài người phản tỉnh mới cầu Thắng Nhân.

 

Lại xem thế giới tam phân

Khối phi liên kết thành phần thứ ba

Liên minh tả hữu tránh xa

Những mong thoát cảnh gà nhà đá nhau

Tiếc thay c̣n thiếu đầu tầu

Thiếu đường lối đúng thiếu màu sắc chung

Dù trong ư thức cộng đồng

Nẩy mầm phản tỉnh chối ṿng Vật Tâm

Thế, thời chưa đủ cao thâm

C̣n đành phải chịu một lần họa chung

Độc quyền thống trị vỡ tung

Cho khối nhược tiểu thoát ṿng đứng lên.

Trở về đất nước Rồng Tiên

Con Hồng cháu Lạc suốt miền Bắc Nam

Lịch sử gần năm ngàn năm

Sao đành nỡ để người cầm nắm ta

Phụng thờ chủ nghĩa lạ xa

Phi nhân chậm tiến chẳng qua chiêu bài

Độc lập chính trị bên ngoài

Bên trong tư tưởng bị người khiến sai

Đổ bao xương máu thảm thay

Chỉ đưa dân tộc đến ngày suy vong

Tiền đồn vô sản xung phong

Ba mươi năm lẻ trong ṿng binh đao

Ngày nay cờ trận mắc vào

Chiến trường thế giới làm sao giải cùng.

Mặt tầng thống trị vỡ tung,

Đáy tầng cách mạng phá ṿng giương cao

Ngọn cờ Nhân Chủ ba sao

Thống nhất Tâm Vật cao trào vươn lên

Văn minh rạng vẻ Rồng Tiên

Muôn nhà hạnh phúc, mọi miền vui ca

Dựng xây xă hội B́nh Ḥa

Nêu gương thế giới thứ ba theo cùng

Cùng sống, giúp tiến, liên pḥng

Thế giới ổn định thái b́nh âu ca.



30 Tết Kỷ Mùi,
BG3B – Phan Đăng Lưu




Chúc Tết Kỷ Mùi

 

 

Sáng mồng một

Qua khung cửa sắt

Che khuất nửa mặt người

Ta gửi đi những lời chúc Tết

Tới người tù trước mặt

Tới người tù chung quanh

Những người ta chưa hề được biết

Nhưng thốt nhiên như quen tự bao năm.

 

Sáng mồng một năm Kỷ Mùi 79

Trong trại giam này rộn ră tiếng reo cười

Lời chúc Tết vang lên tự đáy mỗi ḷng người

Sau biến cố Giao Thừa lịch sử

Biến cố như một lời nhắn nhủ

Ta c̣n đây dân tộc vẫn c̣n đây

Thời cơ tới sẽ phất cờ nổi dậy

Phá gông cùm giải thoát cho muôn dân.

 

Sáng mồng một

Ôi sao vui biết mấy

Những lời thơ dâng lên tự đáy ḷng

Nghe vang dội như trăm ngàn đợt sóng.

 

Chúc anh vững niềm tin

Chúc chị vững niềm tin

Chúc cho toàn dân suốt miền Nam Bắc

Luôn bền chí một ḷng.

 

Không có bạo quyền nào trói được tim ta

Không có đảng quyền nào xích được óc ta

Sẽ vùng dậy phá tan màn đêm tối

Cho lịch sử bước vào thời đại mới

Cho mùa xuân dân tộc nở trăm hoa.

 

 

Mồng 1 Tết Kỷ Mùi (1979)

BG3B - Phan Đăng Lưu

 




Khẩu Hiệu

 

 

Độc lập tự do hạnh phúc!

Khẩu hiệu nhà nước Việt Nam

Độc lập: Liên Xô vĩ đại!

Tự do: Đảng Bác muôn năm!

Hạnh phúc: Nhân dân ăn đói!

Tiến lên toàn quân toàn dân

Tổ quốc vinh quang chói lọi!

 

 

Mồng 2 Tết 79

BG3B – Phan Đăng Lưu

 

 



Đảng Quang Vinh

 

 

Thừa thắng xông lên diệt Mỹ Ngụy

Mỹ Ngụy tan rồi chưa kịp nghỉ

Ngọn cờ nhuộm máu lại giương cao

Chiến thắng thiên tai thêm hùng vĩ!

 

Thiên tai chưa dứt thêm địch họa

Biên giới Tây Nam bị đe dọa

Bọn Miên láo xược dám trêu ta

Đốc thúc toàn dân ta quyết hạ.

 

Hạ Miên chưa xong thêm giặc Hán

Tướng hùng binh mạnh kéo hàng vạn

Tràn tới biên giới tính xâm lăng

Noi gương cha ông ta nào ngán.

 

Nguyên Mông khi xưa mạnh biết mấy

Ba lần sang ta đều bẻ gẫy

Ngày nay Trung Quốc chẳng hơn ai

Ta lại đương mạnh chưa từng thấy.


Toàn quân toàn dân hăy vững chí

Đoàn kết một ḷng bền dũng khí

Ngọn cờ nhuộm máu lại giương cao

Chiến thắng địch quân ta quyết chí!

 

Thương ơi! Đất nước tôi thế đó

Mấy chục năm rồi chưa hết khổ

Dước cờ lănh đạo đảng tiên phong

Chỉ thấy non sông tràn lửa đỏ.

 

Đảng đi tới đâu lúa không mọc

Đất cũng khô cằn trời phải khóc

Thương ơi! Có thảm họa nào hơn

Đốt cháy cả tương lai dân tộc!

 

 

02-1979

BG3B – Phan Đăng Lưu

 




Mau Đứng Dậy Đi Thôi

 

 

Ta nghe thấy

Cách ta một bức tường

Gịng sống lách ḿnh trườn

Cuộc đời sao thống khổ.

 

Ta như thấy

Những người thân trước mặt

Những người thân tận quê hương miền Bắc

Những người thân trong thành phố chia phôi

Cuộc đời buồn biết mấy

Một thế kỷ qua rồi

Chưa hưởng trọn niềm vui.

 

Ta như thấy

Những con ta và những đứa cháu ta

Cả thế hệ tương lai của ṇi giống

Đôi mắt c̣n long lanh

Vầng trán vẫn sáng ngời

Ngước nh́n ta trông đợi.


Ta làm thơ hôm nay

Nước mắt tuôn đầy gối

Những giọt nước mắt này

Của cha anh c̣n lại

Những giọt nước mắt này

Cho thế hệ ngày mai

Đôi mắt c̣n long lanh

Vầng trán vẫn sáng ngời

Ngước nh́n ta trông đợi.

 

V́ thế hệ mai sau

V́ hạnh phúc muôn người

Hăy đập tan đêm tối

Phá xích xiềng mau đứng dậy đi thôi!

 

 

03-1979

BG3B – Phan Đăng Lưu

 


Trăng Đă Lên

 

 

Trăng đă lên trên đỉnh nhà tù

Luồn qua khe cửa sắt

Trải một vệt trắng ngà

Trên thân thể ta

Trong xà lim tăm tối.

 

Ôi! Ánh trăng đă từng làm ta đắm đuối

Suốt những đêm dài trong tuổi đôi mươi

Suốt những tháng năm c̣n đầy tiếc nuối

Đă từng cùng ta ôm mộng xanh tươi.

 

Ôi! Ánh trăng nồng nàn trên da thịt em

Bừng cháy trong trái tim anh

Qua suốt những năm tháng nào

Ngọt ngào t́nh yêu đằm thắm

Giữa bầu trời lồng lộng trăng sao!

 

Trăng đă lên trên đỉnh nhà tù

Trăng của tháng tư năm Kỷ Mùi 79

Vẫn ngọt ngào như ḍng sữa mẹ

Trên non sông c̣n phủ ngập tang thương

Vẫn tưới mát bao tâm hồn son trẻ

Đang âm thầm chiến đấu cho quê hương.

 

Trăng đă lên! Trăng đă lên!

 

 

04-1979

BG3B – Phan  Đăng Lưu





Ngẫu Cảm

 

 

Giang san nửa chiếu sầu ngàn mối

Sự nghiệp hai vai mộng bốn bề.

 

 

04-1979

8A – Phan Đăng Lưu



Cho Thế Hệ Ngày Mai

 

 

Em yêu hỡi!

Như những ngày mới cưới

Hăy nghe anh trao gởi

Tâm t́nh này cho thế hệ ngày mai.

 

Sáng hôm nay anh trở dậy

Trong xà lim c̣n đầy bóng tối

Những tia nắng mới của ngày đầu xuân

Chưa rọi tới

Mặt trời c̣n say ngủ.

 

Trong những giờ phút cuối cùng

Trước khi đón chào ánh b́nh minh chói lọi

Bỗng ngân lên vang dội

Tiếng trẻ thơ reo cười

Ôi nghe sao trong sáng

Làm buốt nhói tâm can.

Những lời thơ bỗng trào lên bất tận

Như hiến dâng cho thế hệ ngày mai.

 

Hỡi em yêu dấu!

Thế hệ cha anh và thế hệ chúng ta

Đă phải chết và đang c̣n phải sống

Trong bóng đêm của thú tính mênh mông

 

Em nghe đấy tiếng của loài người vượn

Đang rú lên chát chúa bên tai

Chúng ca ngợi ḥa b́nh thịnh vượng

Bên những thân người không c̣n đủ h́nh hài

Chúng tranh cướp từng ngọn đồi khô trọc

Từng mảnh đất xanh tươi

Chúng đang biến tương lai từng dân tộc

Thành đồ chơi bá chủ thi đua.

 

Em có biết trong cuộc sống mỗi ngày

Chúng ta cũng đang sống như những bầy người thú

Giành giật nhau và cướp bóc lẫn nhau

Từng bát cơm thừa từng manh áo vá.

 

Trong khi đó hàng triệu triệu con người

Đang phải sống khô cằn hơn sỏi đá

Bên những thành phố xa hoa tráng lệ

Những tiện nghi của thế kỷ 20

Những thân h́nh ph́ nộn vui tươi

Sống buông thả

Rất thật thà tha thiết.

 

Em yêu hỡi!

Một cuộc sống mới

Phải khai sinh

Từ trong niềm tự giác

Từ trong mỗi trái tim

Về đường-sống-con-người.

 

Sáng hôm nay

Trong màn đêm của những ngày tù hăm

Bỗng bừng lên niềm tin yêu chói rạng

Vào thế hệ ngày mai.

 

Thế hệ những con ta

Và những đứa cháu ta

Phải được sống

Được yêu

Và được chết

Rất thật thà tha thiết

Như những CON NGƯỜI.

 

 

4-1979

BG3B – Phan Đăng Lưu

 


Trời Thu Gợi Nhớ Em

 

 

Trời cuối thu rồi em có hay

Ngoài song xào xạc gió heo may

Thu mang sầu tới làn mây trắng

Vỗ cánh đường xa chim trắng bay,

 

Chim trắng bay về nẻo khói sương

Cho ta nhắn gửi chút t́nh thương

Lạnh lẽo cô pḥng em có biết

Thao thức ḷng ta vẫn vấn vương.

 

Vấn vương là nghiệp của chinh phu

Măi miết trong cơn cát bụi mù

Non nước c̣n tang thương máu lệ

Em c̣n đơn chiếc dưới trăng thu.

 

Ta trải ḷng ta khắp hải hồ

Gửi t́nh thương với ánh trăng mơ

Em có nhớ ta th́ em hăy

Đón trăng mà nhận chút hương xưa.

 

Hương xưa em hăy ướp cho đầy

Sưởi ấm ḷng em trong phút giây

Ngày mai non nước thanh b́nh lại

Chắp cánh tung trời anh yến bay.

 

 

10-1979

16 – Chí Ḥa



Tặng Các Bạn Trẻ

 

 

Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn

Đem chí nhân mà thay cường bạo!

Lời B́nh Ngô người xưa để lại,

Tặng các em làm vũ khí tinh thần

Hăy tôi luyện cùng với pho Thắng Nghĩa,

Cho lớn lên thành Vạn Thắng Hai Ngàn.

 

Vào cái chết mà t́m đường sống!

Trong gian nguy mới biết anh tài.

Hăy lớn lên cho ngang tầm thời đại!

Khỏi thẹn ḿnh là con cháu Tiên Rồng.

 

Đường ta đi tất c̣n nhiều gian khổ,

Nhưng tương lai nhất định thuộc về ta.

Đường rực sáng tương lai luôn rộng mở

Hăy tiến lên bằng sức mạnh Thắng Nhân,

Cho hoàn thành sự nghiệp vinh quang

Đưa dân tộc và loài người lên tự chủ.

 

 

12-1979

14BC – Chí Ḥa

 


Đời Trong Đạo

 

 

Tâm động hay đời động?

Đời động bởi tâm quay!

Ta trong tâm chuyển động

Hay ngoài đời đổi thay?

 

Một phút vào thiền định

Tâm đâu đời ở đâu

Trong vô thường thoáng hiện

Gịng sinh mệnh thâm sâu.

 

Tim óc trong gịng sống

Vô tận của con người

Luôn dạt dào thúc đọng

Đường sống cho muôn đời.

 

Ta giữa gịng sinh diệt

Thường định trong vô thường

Sống trong không ngừng chết

Tịnh trong động miên trường.

 

Tâm khởi hay đời khởi

Cũng không ngoài tự ḿnh

Lắng sâu vào vô khởi

Thể nghiệm lấy nguyên trinh.

 

 

3-1980

14BC – Chí Ḥa




Đạo Trong Đời

 

 

Trong giây phút bừng lên gịng sinh mệnh

Bao nồng nàn bao chan chứa yêu thương

Bao sức sống dạt dào bằng tim óc

Bằng bàn tay xoay chuyển cả vô cùng.

 

Mỗi chúng ta trong gịng đời vô tận

Cả tâm thân cả sức sống trong ḿnh

Cả quá khứ và tương lai thúc đọng

Trong từng phút giây của hiện hữu nhân sinh.

 

Mỗi hiện hữu tṛn đầy và sinh động

Thấm vào tim vào óc đến vô cùng

Làm thức dậy sóng đáy tầng sinh mệnh

Cuốn ta vào ṿng cô nghiệt miên trường.

 

Mỗi cô nghiệt lắng sâu vào nội tỉnh

Mỗi làm nên chất liệu của sinh tồn

Mỗi hun đúc khối tinh thành kết tụ

Cho Thắng Nhân được lớn dậy muôn vàn.

Mỗi chúng ta thành nhân bằng tự chủ

Từng sát-na từng sơ động trong tâm

Bằng yêu thương chan ḥa khắp hoàn vũ

Thấm tận đáy ḷng mỗi mỗi thế nhân.

 

Anh em ơi trong đêm dài lịch sử

Hăy ḥa cơi ḷng ḿnh vào tận đáy ḷng người

Cho vươn lên sức sống của muôn đời

Cho hoàn thành sự nghiệp sáng ngời

Đưa dân tộc và loài người lên Tự Chủ.

 

 

3-1980, Chí Ḥa


Trời Đông Nhớ Em

 

 

Trời u uất mưa phùn sùi sụt

Phủ lệ nḥa xuống khắp nhân gian

Cơn gió bấc thổi về giá buốt

Lạnh h́nh hài lạnh cả tâm can.

 

Em chỉ cách con đường ngắn ngủi

Sao nghe dài suốt mấy thu đông

Em có biết trời kia đă nổi

Trong ḷng anh bao nỗi mênh mông.

 

Em có biết mùa đông lịch sử

Thấm lạnh vào tận mỗi trái tim

Em có biết bao người cô phụ

Mỏi mong chồng thổn thức đêm đêm.

 

Sáng hôm nay pḥng giam lạnh ngắt

Bỗng nghe bừng nóng dậy nôn nao

Cả lịch sử ngàn năm sau trước

Như tràn về sức sống xôn xao.

 

Em yêu hỡi mùa xuân đang tới

Trong ḷng em ḷng cả muôn dân

Hăy sưởi ấm bằng tia nắng mới

Tự muôn đời tự khắp nhân gian.

 

 

10-1981

14BC – Chí Ḥa

 


Bố Đă Hứa

 

 

Trưa Chí Ḥa nằm nghe con trẻ khóc

Dội vào tim sao đau nhức vô cùng

Giận thân ḿnh giá áo túi cơm

Bao nhiêu năm c̣n bó tay chịu nhục.

 

Ta vẫn biết

Tiếng khóc của các con

Là những lời nguyền rủa

Bắn thẳng vào thành đá lặng câm

Đầy gian tham tàn bạo.


Ta vẫn biết

Tiếng khóc của các con

Là những lời trách cứ

Vào thế hệ cha anh

Chưa làm tṛn nhiệm vụ.

Ta vẫn thấy, vẫn nghe và vẫn biết

Từ bốn bức tường giam

Từ sau hàng song sắt.

Ta vẫn thấy

Như thấy bằng ngh́n mắt

Ta vẫn nghe

Như nghe cùng triệu sinh linh

Ta vẫn biết

Như những người dân Việt

Phải thấy phải nghe và phải biết.

Hỡi tất cả các con

Hăy ngưng lời nguyền rủa

những trách cứ.

Hăy để cho cha anh

Nhận mọi niềm thống khổ.

Hăy giữ lấy tâm hồn trong trắng

Nét vô tư và niềm hạnh phúc.

 

Hỡi các con của bố

Dù ở tận trời Tây

Hay trong thành phố này

Hăy khoan dung và tha thứ

 

Từ buồng giam của Chí Ḥa hôm nay

Bố đă hứa!

 

 

3-1984

2ED – Chí Ḥa

 



Chết Hay Là Tù Tội

 

 

Nghe anh kể trái tim tôi đau nhức

Mắt lệ nḥa trên những chén cơm ôi!

Bao đau thương tủi nhục chia phôi

C̣n phủ ngập đời người dân mất nước.

 

Chiếc thuyền nhỏ với trăm người vượt sóng

T́m tự do mong thoát cảnh cơ hàn

Thoát kiếp đời ô nhục lầm than

T́m hạnh phúc mong manh như bọt sóng.

 

Thuyền xa bờ bóng quê hương dần khuất

C̣n mênh mông mây trắng với trùng dương

Và tương lai là bao nỗi vấn vương

Đời vô định bồng bềnh theo sóng nước.

 

Bỗng hiện đến như từ ḷng biển cả

Cờ sọ người phất phới giữa rừng đao

Chúng tràn lên trong muôn tiếng kêu gào

Thả cướp bóc không chừa manh áo vá.


Anh đau đớn nh́n vợ con bị nhục

Nh́n bạn bè chôn xác biển sâu

Ôi tự do ôi hạnh phúc là đâu

Bao uất hận trào dâng lên tim óc.

 

Cả trăm người nằm phơi thây đợi chết

Lũ diều hâu chờ bữa tiệc hôi tanh

Cờ búa liềm hiện lên trên sóng biếc

Tàu Liên Xô dẫn độ trở về nhanh.

 

Đổi cái chết lấy ṿng tù tội

Trớ trêu thay hạnh phúc lại là đây

Và tự do trong bốn bức tường dầy

Ôi kiếp sống người dân lành vô tội!

 

Tôi nh́n anh mắt long lanh ngấn lệ

Biết nói ǵ cho cạn nỗi chua cay

C̣n tim trong óc sáng c̣n đôi tay

Hăy dựng lại cuộc đời trên đất mẹ.

 

 

12-1980

14BC – Chí Ḥa

 



Chúa Sẽ Đến Với Ai?

 

 

Tiếng hát đêm Giáng Sinh

Bỗng thức ta trở dậy

Sau cơn mê dài chập chờn nửa giấc.

Tiếng hát đêm Giáng Sinh

Của mùa Đông ngục thất.

 

Từng đợt sóng ân t́nh

Bỗng dâng đầy chất ngất

Trong trái tim ta nồng cháy.

 

Hỡi tất cả anh em

Không phải chỉ nguyện cầu

Không phải chỉ cúi xin và tấu lạy.

 

Chúa sẽ đến với ai

Và ở với những ai

Biết đứng lên và cứu lấy

Báo đáp ân t́nh

Cho ngh́n trước với ngh́n sau.

 

Như buổi sáng mùa xuân rực sáng

Sau những đêm đông dài cô quạnh

Mầm sống vươn lên bát ngát xanh rờn

Những bông hoa bừng nở ra đằm thắm

Sức sống căng hồng trên từng cánh nồng thơm.

 

Chúa sẽ đến với ai

Và ở với những ai

Biết biến đau thương

Và những lời cầu nguyện

Thành mầm ươm cho thế hệ ngày mai.

 

 

Giáng Sinh 1986

2ED – Chí Ḥa

 





Khóc Cha

 

 

Nửa đêm tỉnh giấc bàng hoàng,

Cả trần gian chợt ngút ngàn hư không.

Tự ngàn năm tự mênh mông,

Gió mùa đông quất dậy hồn chơi vơi.

Vỡ oà những giọt đơn côi,

Chợt nghe nhỏ dại như hồi trẻ thơ.

Biết bao thương nhớ mong chờ

Phút giây cát bụi hư vô đời đời.

 

 

11-1985

2ED – Chí Ḥa

 

 

Trên Đỉnh Núi
Của Con Người Bất Diệt

 

 

Đêm hun hút gió về dần dật

Lồng lộng từng cơn đau buốt vô cùng.

Nỗi nhớ nhung bỗng dâng đầy chất ngất

Tràn ngập không gian bát ngát muôn vàn

Bao kỷ niệm bỗng dưng về ngây ngất.

 

Ta đă sống những đêm sao vằng vặc

Gió lùa trăng vờn da thịt em yêu

Vờn trên môi và trên mắt diễm kiều

Ôi dịu ngọt mà lung linh huyền hoặc.


Ta đă sống những b́nh minh viễn xứ

Biển mênh mông nghe dào dạt trong ta.

Sóng dâng lên từng đợt thiết tha

Em th́ cách cả ngàn trùng thương nhớ.

 

Thôi đă đủ đau thương và hạnh phúc

Đă đủ trầm luân, đă đủ vinh hoa,

C̣n lại ḿnh ta bát ngát bao la

Trên đỉnh núi của CON NGƯỜI BẤT DIỆT

 

 

6-1986

2ED – Chí Ḥa (Sau khi đọc đoạn văn ASSEZ! ASSEZ của Ivan Tourguenieo.
Vợ đă bị bắt, sau khi làm bài này, và một vài tuần sau mới biết!)

 

 

Nhớ Thương Em

 

 

Em yêu hỡi muôn đời c̣n tươi mát

Cánh đồng xanh xanh ngát tận chân đồi

Em đến bên anh lộng lẫy sáng ngời

Như chứa cả trời sao trong ánh mắt.

 

Rồi cuộc thế trôi đi anh vẫn vờn với bóng

Ngày tháng tan theo từng giọt sương rơi

Em vẫn ở bên anh dịu ngọt tuyệt vời

Vẫn tưới mát tâm hồn anh nóng bỏng.

 

Và em yêu bây giờ em ở đó

Có bâng khuâng khi nh́n ánh trăng lên

Có rộn ràng nghe nhịp đập con tim

Có đầy ắp yêu thương và tưởng nhớ.

 

Th́ em hăy th́ thầm bên gối chiếc

Như vẫn từng thủ thỉ mỗi đêm đêm

Như cho anh nghe từng tiếng êm êm

Cho lao lư thôi c̣n đầy luyến tiếc.

 

Em yêu hỡi, vô cùng thương nhớ

Nhớ và thương, thương và nhớ vô cùng

Hăy ngủ đi em giấc ngủ mặn nồng

Và ấp ủ ngày mai thêm rạng rỡ.

 

 

10-1986

2ED – Chí Hoà.
(Nhớ tới vợ hiền đang bị giam cầm ở trại Phan Đăng Lưu)



Đau Nhức Thật Thà

 

 

Trưa không ngủ nghe đàn gà xao xác

Chợt nhớ nhà ôi nỗi nhớ xót xa

Nhớ vợ con nhớ năm tháng mặn mà

Sống bên nhau bao ngọt ngào đằm thắm

Nay chia cắt năm người thành năm mảnh

Có đau nào hơn nỗi đau chúng ta!

 

Nhớ anh em nhớ bạn bè xa vắng

Bao buồn vui bao kỷ niệm đậm đà

Bao gian khổ mà vẫn luôn cố gắng

Quyết đấu tranh gây dựng nước non nhà.

 

Và tưởng nhớ người cha già đáng kính

Vội ra đi không kịp đợi ta về.

 

Ôi nỗi nhớ đă hoài công che đậy

Suốt mười năm dưới tận đáy ḷng ta

Trưa hôm nay bỗng nhiên oà thức dậy

Bóp nghẹt tim ta đau nhức thật thà.

 

 

01-1987

2ED – Chí Ḥa




Dạo Vườn Hoa

 

 

Ngh́n cánh hoa vàng hoa đỏ thắm tươi

Khoe sắc bên những màu xanh da trời

Màu tím hoa sim mượt mà đằm thắm

Như đón mời từng cánh bướm chơi vơi.

 

Ta ngây ngất giữa muôn hoa vời vợi

Trên nền cỏ xanh muờn mượt nên thơ

Trong tim ta hoa nở tự bao giờ

Hoa Trắng Đỏ của một mùa xuân mới.

 

Ta tái sinh trên từng bông hoa nở

Như trên môi em nồng thắm nụ cười

Trái tim ta luôn rạo rực bồi hồi

Bừng thức dậy chào b́nh minh rực rỡ.

 

 

5-1987

2ED – Chí Ḥa

 

 


Hương Đời Thơm Ngát



Hương tố nữ ươm nồng giấc ngủ

Giấc ngủ ngàn năm giấc ngủ trăm năm

Bỗng thức dậy nghe ḷng xao xuyến

Như hương đời gợi nhớ bâng khuâng.

 

Ta nhớ măi không bao giờ quên được

Gịng ân t́nh của lịch sử cưu mang

Tự Tổ-Tiên gây dựng mối Hồng Bàng

Đến chiến đấu khai hoang mở nước.

 

Ta nhớ những giọng ḥ tiếng hát

Những vui buồn trong cuộc sống mỗi người

Giọt mồ hôi quyện nước mắt gịng đời

Ân t́nh đó ôi thương sao bát ngát.

 

Tâm hồn lạnh bao năm bừng nóng dậy

Mặt hồ băng xao động tận đáy ḷng

Khí thanh xuân ấp ủ suốt mùa đông

Vươn sức sống nở ngàn hoa tươi thắm.

 

Hoa lịch sử tỏa hương đời thơm ngát

Cho ân t́nh được nối tiếp ân t́nh

Cho ḍng đời luôn đượm vẻ tươi xanh

Sáng danh măi Con Người trên trái đất.



1-1988

2ED – Chí Ḥa

 

 


Cảm Thông

 

 

Ta cảm thông với cụ Nguyễn Du

Với niềm tâm sự

Và một ước mơ.

 

Cụ đă giải bày được tâm sự

Và thực hiện được ước mơ

Bằng một truyện Kiều bất tử.

 

Hai mươi năm lưu lạc giang hồ

Đă sản sinh ra thiên tài Nguyễn Du

Và một đóa hoa văn chương trác tuyệt.

 

C̣n ta hơn hai mươi năm đă trôi qua

Ước mơ vẫn c̣n đấy

Và món nợ vẫn c̣n đây

Trong lao tù cộng sản

Với một ước mơ thai nghén

Một Đại Việt Hai Ngàn

Phồn vinh và kỳ vĩ

Hơn Đại Việt Lư Trần

 

Có phải chăng

Những ước mơ càng lớn lao

Càng phải thai nghén

Và thực hiện

Bằng mồ hôi nước mắt

Và cả những giọt máu đào.

 

             Trại 3C Bạch Đằng, tháng 12/90

             Bị bắt lần thứ 2 (9.11.1990)



 

 

 

 


Như Thị

 

 

Nh́n sự vật như là sự vật

Nh́n con người như là con người

Như thị là như thế.

 

 

Tháng 12/1990

Trại giam 3C Bạch Đằng

 

 

 

 



 

Thương Nhớ Đầy Vơi

 

 

Buổi trưa hè cô đơn tĩnh mịch

Vọng vào đây tiếng xe chạy ngoài đời,

Thương nhớ lại đầy vơi.

 

Nguồn yêu thương vẫn hoài trong tiềm thức

Bỗng dâng lên rào rạt măi không nguôi

Cả quá khứ t́nh yêu của buổi đầu đời

Thốt nhiên bừng sống dậy

Trong ánh mắt long lanh giọt sương rơi.

 

Những giọt sương đă tưới mát

Tâm hồn anh bén nhạy

Trong những lần giận nhau thứ mấy

Tưởng không bao giờ hết.

 

Em yêu ơi!

Biết làm sao quên được

Nhớ càng đầy

Thương càng măi không nguôi.

 

 

Trại giam 3C Bạch Đằng

tháng 01/1991

 

 




Tự Thán

 

 

Tưởng được an nhàn lại đọa đầy

Hẳn c̣n duyên nghiệp nặng chi đây

Ơn nhà nợ nước chưa đền trả

Thế sự t́nh người cứ chuyển xoay

Nước biếc non xanh c̣n cách trở

Thân này thân nữa vẫn mê say

Say cho đến lúc toàn dân tỉnh

Nhẹ gánh tang bồng với gió mây.

 

 

Tháng 01/1991

 

 


Sao Quên Được
T́nh Cảm Quê Hương

 

 

Nếu đă thấm hồn thơ Nguyễn Du bất tử

Đă bay bổng cùng câu ca c̣ lả

Với giọng hát ả đào tha thướt

Th́ làm sao bao giờ quên được

Núi sông này cùng t́nh cảm quê hương?

 

Sáng hôm nay ta bừng tỉnh dậy

Trong pḥng giam tĩnh mịch một ḿnh

Những lời thơ mượt mà bóng bẩy

Vẫn ngân lên từ nửa giấc b́nh minh

Những lời thơ đă thấm vào cốt tủy

Vào thịt xương vào mạch máu con tim.

 

Sao cho quê hương thôi c̣n nhọc nhằn khốn khổ?

Để trong mỗi căn nhà bé nhỏ

Măi ngân lên những lời thơ bất tử

Ḥa trong tiếng đàn bầu da diết

Để núi sông và con người đất Việt

Măi là nguồn cảm hứng cho thi nhân.

 

Trại giam 3C Bạch Đằng

02-1991


 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhận Hoa Vợ Tặng



Nh́n hoa lại nhớ đến người

Áo vàng năm trước c̣n cười đón ta

Bao mùa xuân đă trôi qua

Biết bao hoa nở cho vừa nhớ thương

T́nh ta từ độ tơ vương

Hồn ta măi miết trên đường nước non

Trăm năm đă quyết vuông tṛn

Ḷng em son sắt vẫn c̣n như xưa

Hẹn em tàn cuộc gió mưa

Nước non hội ngộ muôn nhà nở hoa

Ta về ươm lại tơ xưa

Để em dệt tiếp bài thơ trữ t́nh.



02-1992

Trại giam Phan Đăng Lưu

 



Xin Cảm Ơn

 

 

Và họ giải ta đi

Một người tù nho nhă nhưng cuồng si

Họ mỉa mai như thế

Bốn sĩ quan công an

Giải một người tù đơn độc

Trên một chiếc xe díp

Tân trang c̣n khá tốt.

 

Ở tất cả những trại giam

Họ đưa ta đến

Ta luôn luôn thấy

Những sĩ quan công an

Nhiều hơn lính.

Nhưng điều đó cũng như nhiều điều khác

Đă trở thành quen thuộc

Trên đất nước hôm nay

Nơi áp bức và nghèo khổ

Vẫn c̣n giầu có

Hơn nhân phẩm và tự do


Nơi những trẻ thơ

Những thiếu niên, thanh niên và thanh nữ

Mặt mũi khôi ngô

Bị nhốt chung với xă hội đen

Trong các chuồng trại tạm giam

Nhung nhúc khắp mọi miền đất nước

Bị tước đoạt miếng cơm manh áo

Và cả mảng trời xanh c̣n lại

Trong tâm hồn trong trắng ngây thơ.

 

Và cứ thế

Họ giải ta đi

Trên con đường khúc khuỷu gồ ghề

Con đường của lịch sử

Sáu trăm năm về trước

Xuyên qua thành nhà Hồ

Vẫn c̣n đó

Hai cửa thành bằng đá.

 

Xin cảm ơn cuộc hành tŕnh khổ nhục

Đă đưa ta từ Nam ra Bắc

Đă cho ta biết

Những vùng đất xa xưa của dân tộc

Đă cho ta gặp

Những người dân lam lũ cần cù

Suốt đời trong bóng tối hoang vu

Của lịch sử mấy trăm năm c̣n ngủ

Và trong bốn bức tường dày

Của hoang tưởng ngu si và bạo ngược.

 

Xin cảm ơn cuộc hành tŕnh khổ nhục

Đă cho ta hiểu rơ

Những đớn đau và nhục nhă

Mà ta đang phải chịu hôm nay

Chỉ như một hạt muối nhỏ

Trong biển mặn đắng cay

Trên đất nước

Vẫn c̣n đầy mồ hôi và nước mắt.

 

Và hôm nay

Giữa trưa hè nắng đổ

Dưới chân thành nhà Hồ

Ta bỗng thấy toàn thân như rướm máu

Một h́nh ảnh thân quen như hiện rơ

Một con người Hằng Sống

Vác nặng trên hai vai bé nhỏ

Nỗi khổ nhục của cả loài người

 

Và thốt nhiên mọi điều sáng tỏ


Trong tất cả những điều ta đă thấy

Đă nghe và đă rơ

Đang cuồn cuộn dâng lên

Lớp lớp sóng thần

Từ khát vọng tự do và hạnh phúc

Khát vọng thoát mọi điều khổ nhục

Của triệu triệu con người

Qua hàng hàng thế kỷ

Đang xuyên suốt bóng đêm của lịch sử

Và bề dầy của bạo ngược hôm nay

Đang thôi thúc mỗi người dân Việt

Hăy đứng lên đ̣i quyền sống làm người

Xóa tan hết mọi đọa đầy thú vật.

 

Xin cảm ơn

Cuộc hành tŕnh khổ nhục

Đă cho ta thêm

Sức mạnh tinh thần.

 

 

Thanh Cẩm, 25/4/1994

 




Sắt Son

 

 

Chung quanh xám ngắt một mầu

Cú kêu vượn hót ve sầu nỉ non

Nhốt vào chuồng thú cỏn con

Hoang liêu cô quạnh mấy ḥn đá xây.

Thân ta người quyết đọa đầy

Chí ta bay bổng sánh tầy non cao

Dưỡng thần luyện khí tiêu dao

Dùi mài kế sách đợi vào Long Hoa

Non sông mở hội Thái Ḥa

Muôn dân hạnh phúc muôn nhà tự do.

Ta về lại mái nhà xưa

Đền em những tháng năm thừa nhớ nhung

Sắt son một nét thủy chung

Trăm năm xin tạc chữ đồng bên nhau.

 

 

25/4/1994

             Ngày đầu tiên ở trại giam Thanh Cẩm, Thanh Hóa

 




Đại Ngă Phù Sinh

 

 

Chí bay bổng như chim Hồng chim Lạc

Khí hạo nhiên thu nạp cả đất trời

Từng sát na từng kiếp sống đổi đời

Mỗi hơi thở mỗi ḥa vào Đại Ngă.

 

Trong siêu thức cả tám tầng thức hiện

Từ đại thiên tới mỗi mỗi vi sinh

Cuồn cuộn dâng lên chủng tử muôn h́nh

Mỗi chủng tử kết tinh ḍng sinh mệnh.

 

Tâm nguyên trinh trào dâng lên nguồn sống

Tự muôn sinh và tự muôn dân

Ḍng sống máu luôn rạt rào thúc đọng

Khắp không gian và suốt mọi thời gian.

 

Trong chuyển động thời không sinh diệt

Đâu là Ta là Phật là Trời.

Trong từng sát na trong từng hơi thở

Mỗi chủng tử hiện lên rồi tan vỡ

Kết tinh rồi chuyển dịch măi không thôi

Kiếp phù sinh là thế đó ai ơi

C̣n măi măi trong vần xoay sống chết.

 

Mỗi phù sinh chứa chan ḍng sinh mệnh

Của muôn dân và của muôn đời

Của tám từng chủng tử nổi trôi

Từ vô thủy tới vô cùng vô tận

 

Ta là Ta là Phật là Trời

Tự thành hoại một phù sinh thế đó.

 

 

Thanh Cẩm, 20/07/1994

 



Ta Vẫn Ở Lại Đây

 

 

Ta vẫn ở lại đây

Giữa núi rừng Thanh Hóa

Nơi sông Mă cuồn cuộn chảy về xuôi

Nơi những con muỗi cao cẳng

Vẫn vờn bay trong nắng

Nơi nước uống đục ngầu bùn đất

Và ngô khoai

Vẫn là lương thực cho người.

 

Ta vẫn ở lại đây

Cô lập giữa những người tù h́nh sự

Không một ai được quyền giúp đỡ

Dù cùng chung cảnh khổ đọa đày.

 

Họ muốn ta phải hoàn toàn tách biệt

Khỏi thế giới bên ngoài

Không bạn bè không ai thân thích

Không một người cùng chí hướng chung vui

Không sách báo không một nguồn tin tức

Không ngay cả niềm vui nhỏ nhất

Được ăn bát canh nóng mỗi ngày.


Họ muốn ta phải cúi đầu khuất phục

Trước bạo lực cường quyền

Trước những giáo điều đă quá xáo ṃn

Vẫn cuồng tín hơn cả thời Trung Cổ

Trước những tự ti mặc cảm

Hóa thân thành ngạo mạn tự tôn

Những đặc quyền đặc lợi tự phong

Những nguy cơ cận thị viễn vông

Qua lăng kính cuồng si chữ nghĩa

Đang biến thành viễn thị thông manh.

 

Họ vẫn muốn

Đem những tảng đá rong rêu xưa cũ

Những tảng đá đă bể vỡ

Từ bức tường thành Berlin năm ấy

Ra ngăn chặn cả ḍng thác lũ

Của dân tộc và của thời đại,

Ḍng thác tiến hóa

Tự mấy ngàn năm dồn lại

Từ bao đau thương mất mát hôm qua

Từ hôm nay

Bảy mươi triệu người khát vọng

Cho một quê hương bừng bừng sức sống.

 

Họ vẫn muốn

Nhưng làm sao khuất phục

Được con gịng cháu giống mẹ Âu Cơ

Họ vẫn muốn

Nhưng làm sao ngăn được

Cơn sóng trào Nhân Bản và Tự Do

 

Họ cũng muốn

Nhưng hôm nay đă muộn

Đă bắt đầu một ngày mới

Tự hôm qua

Chính họ đang cũng bị chói ḷa

Bởi ánh sáng b́nh minh

Xé tan màn đêm tối.

 

Hăy trở lại

Những con người lạc lối

Đất nước chúng ta

Đang lột xác từng ngày

Dân tộc chúng ta

Đă tới hồi thức dậy.

 

Ta ở đây

Hay ta ở đâu

Cũng không bao giờ đơn độc.

 

 

1/8/1994 - Ngày vợ con lên máy bay đi Mỹ



Vằng Vặc Trăng Sao

 

 

Nửa đêm tỉnh giấc

Nghe trong không gian tĩnh lặng

Nỗi bàng hoàng xa vắng mênh mông.

Em đang ở đâu

Giữa vùng Minnesota giá lạnh

Có hay chăng cô quạnh

Đang ùa về cùng với gió heo may.

 

Nhớ năm xưa

Ta say mê vượt biển

Để lại ḿnh em

Với trăm nhớ ngàn thương

Để cho ta

Mỗi khi sương chiều xuống

Từ bờ Santa Barbara

Nhớ về biển đông

Ôi cả một Thái B́nh Dương

Ngh́n trùng xa cách.

 

Để hôm nay

Từ chốn đọa đầy

Giữa núi rừng Thanh Hóa

Ta hướng về trời mây

Ngút ngàn thương nhớ.

 

Ta vẫn biết

Đôi ta không ǵ ngăn cách được

Dù nửa quả địa cầu

Hay một ngày khác biệt.

 

Ta vẫn biết

Đôi ta chung ước nguyện

Ḥa trọn t́nh riêng trong khối t́nh chung

Để non sông sớm thoát cảnh bần cùng

Cho người Việt mau trở về quê Việt.

 

Ta vẫn biết

Nhưng làm sao ngăn được

Nỗi nhớ thương vằng vặc tựa trăng sao.

 

Ta vẫn biết

Nhưng ta vẫn nhớ

Như nhện vẫn giăng tơ chờ đợi mối ai

Như trái tim luôn ḥa cùng nhịp thở

Có chia ly nào không đem lại niềm đau.

 

 

11/9/1994 (Sinh nhật vợ)

 


Thu Lại Đến

 

 

Sáng hôm nay heo may về trong nắng

Ngọn gió lùa làn mây bay như tơ

Cả trại giam như ch́m trong xa vắng

Một ḿnh ta cảm nhận cả trời thu.

 

Thu lại đến khơi mạch sầu non nước

Rào rạt trăm năm cùng cả ngàn năm

Hồn u uẩn tự đáy tầng thôi thúc

Theo hơi thu về xào xạc không gian.

 

Ai đă chết và ai đang c̣n sống

Bao đau thương cùng bao lớp gian truân

Sao hôm nay dân tộc vẫn trầm luân

Chưa đứng dậy cho ngang tầm sức sống.

 

Ta vốn đă sinh ra cùng lịch sử

Cùng non sông ch́m nổi bấy nhiêu phen

Đă nguyền đem tâm trí trọn dâng lên

Cho dân tộc cùng loài người tự chủ.

 

Sáng hôm nay heo may về chạnh nhớ

Sao bạn bè cùng chí hướng nơi nơi

Hăy cùng ta ḥa quyện khắp đất trời

Một tâm nguyện trọn đời cho Đại Nghĩa.

 

 

(Tháng 10/1994)



Say Nốt Trận Này

 

                

Này đây một chén rượu đầy

Uống cho vơi bớt những ngày phong ba

Uống cho cạn cả bao la

Cạn trời cạn đất cho ta riêng ḿnh.

 

Này đây một chén rượu t́nh

Uống cho ta uống cho ḿnh đêm đông

Cho tan băng giá mênh mông

Cho ngày mai lại mặn nồng men xuân.

 

Này đây một chén mừng xuân

Uống cho ngây ngất lâng lâng tâm hồn

Cho say đỏ cả vừng đông

Cho hoa xuân nở thắm hồng trời Nam.

 

Rót đi rót nữa cho tràn

Uống đi uống nữa cho tan cuộc này

Cho người mau tỉnh cơn say

Cho ta say nốt trận này rồi thôi.

 

 

Trại giam Thanh Cẩm
(Đêm 30 Tết ta, 1995)

 

 



Mùa Xuân Tự Chủ

 

Sáng hôm nay trong hơi xuân ấm áp

Những ngọn lá non xanh mườn mượt

Những búp hoa hồng mươn mướt sương đêm.

Sức sống đang rừng rực vươn lên

Sau những đêm đông dài giá buốt

Với ngọn gió mùa đông bắc

Quất dậy những tâm hồn chai đá

Sau bao năm miệt mài vất vả

Trong mê cung hoang loạn điêu tàn.

 

Ta như nghe thấy

Trong trái tim ta máu rần rật chảy

Máu của lịch sử

Năm ngàn năm thức dậy

Của bảy mươi hai triệu con người

Hôm nay bừng bừng sống dậy

Quyết vươn tới tương lai

Vượt qua mọi tường thành ngăn cách.

 

Bởi trên khắp hành tinh

Trong mọi miền Nam Bắc

Những người Thái người Việt

Người Pháp người Anh

Người châu Phi da đen

Châu Mỹ La Tinh

Đang sùng sục sôi lên

Đ̣i phá bỏ mọi biên cương trói buộc

Mọi phân biệt chia ĺa

Trong từng tâm hồn

Trên từng mảnh đất

Để xây dựng một đời sống mới

Trong khoan dung tự chủ và tự do

Cho mỗi mỗi con người

Và cho mọi con người

 

Trên tất cả mọi thứ trói buộc

Là trói buộc tâm hồn

Trói buộc trái tim

Trói buộc trí tuệ.

Trên tất cả mọi thứ tự chủ

Là tự chủ để Là Người

Và để Làm Người.

 

Sáng hôm nay mùa Xuân đang tới

Mùa Xuân của một thời đại mới

Thời đại của con người tự chủ.

 

Xóa bỏ hết mọi điều phi nhân tính

Chối bỏ hết mọi nhân danh trói buộc

Cho con người trói buộc tự ḿnh

Và cởi thoát tự ḿnh.

 

 

Tháng 2/1995

 

 




Đóa Huyết Hoa

 

 

Em biết đấy hoa kia biết nói

Cũng biết cười biết nghĩ tự bên trong

Nhưng sao măi hoa vẫn c̣n im lặng

Phải chăng v́ năm tháng cứ xoay vần

Như cơn lốc cuốn vào vùng đáy thẳm

Vào vực sâu im vắng đến vô cùng.

 

Hay bởi tại Người vẫn c̣n xa vắng

Nên hoa kia có sắc vẫn vô hồn

Vẫn đứng đó trải bao mùa mưa nắng

Ôm nỗi buồn phủ kín cả hương thơm

Vẫn giữ măi sắc màu tươi thắm

Thách đố không gian và cả thời gian

Vẫn giữ vững niềm tin trong tâm khảm

Đợi thời gian kết nút chuyển xoay ṿng

Mở ra cả một chân trời mới


Và khi ấy hoa sẽ cười sẽ nói

Sẽ thắm tươi màu sắc tỏa hương thơm

Bởi đó chính là đóa Huyết Hoa

Đóa tinh hoa của ṇi giống Việt

Được ươm đúc từ ḍng sống máu

Năm ngàn năm tôi luyện sắc màu

Đóa hoa sẽ nở bừng hương sắc

Khi non sông vào hội Thái Ḥa

 

Và khi đó

Cả đất trời

Cả triệu triệu ḷng người

Rộng mở

Đóa hoa kia măi măi tỏa hương đời.

 

 

(6-1995)

 



Mùa Đông Ấm Áp

 

 

Ta nhớ buổi chiều xưa em lỡ hẹn

Nghe tim ḿnh buốt nhói xót xa

Đêm chợt xuống trăng sao nào lại hiện

Cho ta về ôm đơn chiếc kiêu sa.

 

Rồi buổi sáng khi bông hồng hé nở

Giọt sương đêm mơn trớn nụ hôn nồng

Em hiện đến cả gian pḥng rạng rỡ

Nụ cười tươi tan biến hết ghen hờn.

 

Ta nhớ những mùa đông ấm áp

Khi t́nh yêu kết nụ trái thơm đầu

Em ngây ngất say hồng men hạnh phúc             

Ta ngỡ ngàng trông ngày tháng qua mau.

 

Ta muốn em luôn nồng nàn say đắm

Đôi mắt sáng ngời như rọi cả trời sao

Ta muốn em luôn ngọt ngào tươi thắm

Như trái chín đầu mùa khi ta mới yêu nhau.

 

Nhưng em biết tâm hồn ta thao thức

Cùng non sông luôn rạo rực chưa nguôi

Khi mây đen c̣n phủ ngập chân trời

Tương lai vẫn mịt mờ trước mắt.

 

Ta cũng biết em khoan dung tha thứ

Cho ta người chưa trọn trước sau

Nhưng em hỡi tim ta c̣n rực lửa

Môi ta c̣n nồng ấm nụ hôn đầu.

 

 

(19/11/95)

 




Trong Quán Trọ Này

 

 

Ngày tháng qua đi

Trong quán trọ này

Ta vẫn lặng nghe

Từng hơi thở nhẹ

Từng nhịp đập trái tim

Vang lên trong tĩnh mặc

Giữa bao la trời đất

Và hiu quạnh ḷng người.

 

Mỗi ngày qua

Thêm một đóa hoa

Bừng nở.

Trong vườn ta

Cúc rực vàng

Điểm những bông hồng đỏ

Trên nền tường trắng

Giữa màu xanh cỏ cây

Làm rạng rỡ

Cả mùa đông cô quạnh.

 

Đàn chim se sẻ

Đang ríu rít trên ṿm cây

Bỗng buông ḿnh nhè nhẹ

Xuống sân phơi nắng đầy

Chúng nhanh nhẹn và tíu tít
Mổ những hạt thóc

Ta vừa rải xuống

Khe khẽ

Mỗi ngày.

 

Và cũng mỗi ngày

Qua khe cửa gỗ

Ta vẫn thấy

Lam lũ từng bầy

Ngả mũ cầm tay

Lặng lẽ qua khung cửa sắt

Mất hút vào vùng mưa bay

Giữa trời đông giá buốt.

 

Và ta cũng thấy

Lăo trực trại

Vung vẩy chiếc gậy gỗ trên tay

Vun vút quật liên hồi

Xuống thân người tơi tả

Nằm vật vả

Giữa sân

Trên nền đất đá.

 

Và cứ thế

Ngày tháng qua đi

Trong quán trọ này

Giữa bao la trời đất

Và hiu quạnh ḷng người.

 

Ta như nghe thấy

Từng ngọn gió mùa Đông bắc

Réo gọi trong ta

Quất dậy

Tâm hồn ta bén nhậy.

 

             Thanh Cẩm

(1/1996)

 

 




Dân Tộc Đă Hồi Sinh

 

 

Hỡi tất cả

Các anh các chị

Chúng ta

Những người Việt Tự Do.

 

Hăy đứng dậy

Cất cao đầu nh́n thẳng

Bằng óc sáng

Bằng tim trong

Bằng đôi tay vươn tới măi không ngừng.

Cả quá khứ

Cả tương lai

Và cả hiện tại này

Là của chúng ta.

 

Không bạo lực nào có thể tước đoạt

Không nhân danh nào có thể xóa nḥa

Hăy đ̣i lấy

Tự do và tự chủ

Cho mỗi người dân Việt được vươn lên

Như triệu triệu Phù Đổng Thiên Vương

Thoắt lớn dậy

Bẳng cả bề dầy lịch sử

Cho ngang tầm thời đại hai ngàn.

 

Hăy bước tới

Hỡi những người Việt mới

Những con người tự chủ

Dân tộc đă hồi sinh.

 

 

(2/1996)

 

 



Mưa Ngâu

 

 

Ta gọi tên em

Bừng tỉnh giấc nửa đêm

Dường như em vẫn nhớ

Tưởng chừng ta đă quên.

 

Ôi những đêm mưa dầm rả rích

Mưa chơi vơi mưa buồn bă nao nao

Mưa ngoài đêm thâu

Mưa trong giấc ngủ

Mưa như nước mắt nàng ngâu

Mưa da diết

Mưa dài hơn thế kỷ.

 

Ta vẫn gọi tên em

Xuyên suốt màn mưa đêm

Em hiện đến rồi đi

Mơ hồ trong giấc mộng

Tưởng chừng nghe

Nồng hơi ấm thân quen.

 

 

(8/1996)

 




Bừng Nở Đóa Từ Tâm

 

 

Có lạnh nào hơn cái lạnh này

Buốt cùng thân thể lẫn chân tay

Thấm từ trời đất vào sông núi

Vào cả ḷng người cũng lạnh thay.

 

Ba năm giam hăm chốn sơn cùng

Đất trời có lạnh cũng như không

Giá lạnh tự ḷng người đau buốt

Gấp trăm lần lạnh giá núi sông.

 

Ba năm luyện tập cả tâm thân

Đốm lửa tam tinh sáng tỏ dần

Nguyện đem sưởi ấm ḷng nhân thế

Cho đời bừng nở đóa từ tâm.

 

 

(1/1997)

 





Xuân Về Tự Thẹn

 

 

Gió núi mây ngàn vẫn vấn vương

Xuân sang thêm thẹn nỗi tha hương.

Quê nhà sao ngỡ như quê khách

Đất nước nào đây tựa khói sương.

Thẹn mặt anh hùng câu ái quốc

Buồn ḷng thê tử chữ yêu thương.

Hương xuân gợi nhớ người sau trước

Trải tấm ḷng ta với bốn phương.

 

 

Thanh Cẩm, đầu năm 1998

 




Đoạn Trường Nhất Thanh

 

 

Thân như giá áo túi cơm

Đời như cây cỏ vô hồn buồn thay.

Trên trời chim én tung bay

Dưới sân bướm lượn vui vầy nhởn nhơ

C̣n ta tưởng vẫn trong mơ

Sáu năm một thoáng như vừa hôm qua

Chừng nghe cuộc sống ơ hờ

Năm năm tháng tháng vật vờ hư không.

Nào đâu óc sáng tim trong

Nào đâu kế sách vẫy vùng trời Nam

Nằm đây nghe tháng năm tàn

Mấy mùa lá đổ hoa tan mấy lần

Nằm đây mà thẹn tấm thân

Non sông đất nước có ngần này thôi.

Hỡi đời ơi hỡi người ơi

Ta c̣n đây hỏi đất trời c̣n không?

 

 

(2/1997)

 




Nỗi Xót Xa

 

 

Em hỏi ta sao măi c̣n vương vấn

Với quê hương vẫn đầy đọa thân ta

Ôi biết nói sao cho em hiểu thấu

Niềm tin yêu ḥa với nỗi xót xa.

 

Em đâu biết non sông ta gấm vóc

Như con Rồng uốn khúc giữa trùng dương

Em đâu biết dân ta từng hun đúc

Năm ngàn năm ḍng sống chảy không ngừng.

 

Em đâu biết... mà sao em biết được

Cuộc đời em có đó cũng như không

Không t́nh thương không nếp sống tinh thần

C̣n thể xác lớn lên từ suy nhược.

 

Em đâu biết dù non sông gấm vóc

Dù bề dầy lịch sử vẫn c̣n đây

Cả triệu người vẫn sống lất lây

Không quá khứ không niềm vui hiện tại

C̣n tương lai là bóng tối bao vây.


Ôi nỗi xót xa nói sao cho hết

Thương dân ta mà giận lũ cường quyền

Đem cả Trường sơn ra đốt cháy

Tương lai bao thế hệ thanh niên

Đưa dân tộc vào mê cung oan nghiệt.

 

Ta với em hai cảnh đời khác biệt

Gặp nhau đây em kể ta nghe

Em là hiện thân của nỗi xót xa

Vẫn dằn vặt ta những đêm không ngủ.

Em muốn ta nhận làm bố tinh thần

Ta không dám v́ c̣n nhiều duyên nghiệp

Với cả cuộc đời và với cả non sông.

 

 

Thanh Cẩm

(3/1997)

 



Và Từ Đấy

 

 

Buổi tối hôm đó

Trên chiếc xe taxi

Chạy trên đường Trần Quốc Toản

Cơn mưa vừa tạnh.

 

Đèn cả phố bỗng nhiên vụt tắt

Hai bàn tay t́m nhau nắm chặt

Bóng tối như đồng t́nh

Với hai trái tim

Nóng bỏng

Và đôi môi chín mọng

Những chờ mong.

 

Trong bóng tối đôi mắt em ngời ngợi

Chưa hế biết khép lại

Cho đôi môi khỏi bỡ ngỡ sượng sùng.

Đôi mắt ấy như ngỡ ngàng tự hỏi

Có phải chăng này môi anh nồng ấm

Có phải chăng này môi em

Đang nôn nao đón đợi.


Đôi môi anh tham lam và vụng dại

Gh́ chặt măi trên môi em run rẩy.

Da thịt nào đây đang thức dậy

Cho ta thêm vững chăi bước vào đời.

 

Và từ đấy

Lửa trong tim bừng cháy

Sức sống không ngừng rào rạt dâng lên.

Và từ đấy

Cả ḍng đời tuôn chảy

Cho t́nh ta được măi măi vững bền.

 

Và từ đấy

Có một ngày tháng bẩy

Không thể nào quên.

 

 

Thanh Cẩm

ngày 4/7/1998

 



Đất Trời Rộng Mở

 

 

Sáng hôm nay được tin các anh đă thoát

Khỏi chốn lao tù khỏi cảnh đọa đầy

Ḷng vui sao dù tôi vẫn nằm đây

Trông ngày tháng dần qua ngoài song sắt.

 

Nhớ những lúc các anh cùng tranh đấu

Quyết phá gông cùm cho cả toàn dân

Không màng vinh hoa phú quí bản thân

Quyết ở lại cùng toàn dân chiến đấu.

 

Nhớ những lúc cùng các anh lao khổ

Ư chí luôn ngời sáng tựa muôn sao

Khí tiết trong tù sừng sững núi cao

Làm vững lại bao tâm hồn non trẻ.

 

Từ hôm nay đất trời rộng mở

Đường các anh đi lại được thênh thang

Hẹn với các anh ngày hội ngộ

Chí anh hào ta lại dọc ngang.

 

 

11/1997
(Cán bộ trại cho biết hai anh NĐ Quế và PĐ Khâm đă được đi Mỹ. Sau này mới biết là chỉ có anh PĐK đi Mỹ.)

 


Con Bướm Ba Mầu

 

 

Đêm hôm qua

Lần đầu tiên em bỗng hiện về

Tṛ chuyện với ta

Đinh Viết Mâu

Người em kết nghĩa trong tù

Của ta.

 

Ta c̣n nhớ buổi chiều hôm đó

Khi được tin em chết

Ta bàng hoàng không tin là sự thật.

 

Em mất đi trong một tai nạn giao thông

Thật hoàn toàn vô lư

Và bất công.

Một con người đôn hậu

Trung thực và thông minh

Giữa tuổi xuân phơi phới.

 

Em để lại cho mẹ già.

Một người vợ trẻ trung mới cưới

Với đứa con c̣n thai nghén.


Em hiện đến trong mơ

Vẫn vui tươi và nhanh nhẹn

Như những khi c̣n ở trong tù.

 

Em đem đến cho tôi

Một con bướm lạ kỳ và rất đẹp.

Con bướm ba mầu

Xanh vàng đỏ

Mầu xanh dương hiện lên rất rơ

Giữa hai mầu vàng đỏ.

 

Tôi không biết

Em muốn nói với tôi điều ǵ

Với con bướm lạ kỳ

Và xinh đẹp như thế.

 

Nhưng đêm khuya tỉnh giấc

Tôi bùi ngùi

Không cầm được nước mắt.

Em làm tôi tưởng nhớ

Bao người thân và đồng chí của tôi

Đă gục ngă

Giữa những cơn thác lũ của ḍng đời

Để lại cho tôi

Những món nợ

Mà tôi chưa trả được.

 

 

(12/1997)

 




Thao Thức

 

 

Tiếng hát chơi vơi

Bồng bềnh khắp không gian vời vợi

Như những đám mây mênh mang

Bay về nơi cuối trời.

 

Tiếng hát thôi miên

Thoắt nghe hồn nhiên

Thoắt nghe ma quái

Cuốn hút măi hồn người

Vào nỗi đam mê

Trong hoan lạc của t́nh yêu

Và trong những cơn lốc của cuộc đời.

 

Tiếng hát tuổi thanh xuân vời gọi

Làm ḷng ta bối rối bồi hồi

Cứ xoáy măi vào tim ta nhức nhối.

Tiếng hát như mưa xuân phơi phới

Làm căng đầy nhựa sống trẻ tươi

Trong trái tim ta đơn côi cằn cỗi.

 

Trái tim tưởng đă ngủ yên

Trong giấc cô miên

Sau những đêm đông dài lạnh giá.

Chiều hôm nay

Bỗng bàng hoàng thức dậy

Rạo rực nôn nao.

 

Cả đất trời

Và cả ḍng đời

Bỗng rào rạt xôn xao

Trong tâm hồn ta thao thức.

 

 

Thanh Cẩm

(1/1998)

 



Ta Sẽ Trở Lại

 

 

Quê Hương

Vẫn ở măi trong trái tim ta

Dù bao ngục tù

Dù bao gian khổ

Quê Hương

Vẫn ở măi trong trái tim ta

Dù bao cách xa

Dù bao ngăn trở.

 

Đêm hôm nay

Ta lắng nghe và cảm nhận

Từng nhịp đập trái tim

Của Mẹ Việt Nam.

Ta lắng nghe và cảm nhận

Cả nỗi khát khao

Cả niềm hy vọng

Đang cuồn cuộn dâng lên

Trên mỗi bước chân đi

Trong từng ánh mắt.

Ta sẽ trở lại

Để Quê Hương

Không chỉ ở trong ta

Mà trong khắp mọi nhà

Để tự do và hạnh phúc

Không chỉ là ước mơ.

 

 

(Đêm cuối cùng ở Hà Nội

31.8.1998)