CẢM NGHĨ
Nhân Ngày 30/4/2000

Lịch sử Việt Nam 50 năm qua đă ghi nhận nhiều biến cố quan trọng, ảnh hưởng sâu rộng tới đời sống nhân dân Việt. Trước hết là chính biến mùa thu năm 1945, đáng lẽ ngay từ lúc đó dân tộc ta đă có cơ hội chấm dứt thời kỳ nô lệ, bước hẳn vào giai đoạn độc lập và ḥa b́nh phát triến đất nước như các dân tộc khác trong khu vực. Nhưng Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đă dành độc quyền yêu nước, tiêu diệt các lực lượng yêu nước không cộng sản, cộng sản hóa cuộc kháng chiến, gắn liền cuộc kháng chiến giành dộc lập dân tộc vào trận doanh quốc tế cộng sản, đưa cuộc vận động dân tộc vào đối kháng lưỡng cực quốc tế, dẫn tới biến cố ngày 20 tháng 7 năm 1954 chia đôi đất nước và chia rẽ dân tộc. Từ đó cuộc chiến tranh cốt nhục tương tàn lại kéo dài thêm 20 năm nữa, biến non sông tươi đẹp thành băi chiến trường phủ ngập bom đạn, làm thiệt hại hàng chục triệu sinh mạng cùng bao thế hệ thanh niên ưu tú. 

Ba mươi tháng tư năm 1975 đáng lẽ lại là một cơ hội nữa, dù đă muộn màng so với các dân tộc chung quanh, để dân tộc ta chấm dứt cuộc tương tàn cốt nhục đó, cùng tập trung sinh lực xây dựng một nước Việt phồn vinh và tự do. Nhưng ban lănh đạo đảng cộng sản lại tiếp tục đem đất nước làm tiền đồn cho quốc tế cộng sản, tiếp tục chính sách chia rẽ dân tộc, tiêu diệt những người Việt yêu nước không chấp nhận cộng sản, bảo vệ độc quyền lănh đạo, tước đoạt của nhân dân quyền tự chủ chính trị, văn hóa và kinh tế. Lại thêm hàng chục ngàn thanh niên chết trận, hàng triệu người bị đầy đọa và chết chóc trong các trại lao cải, nơi rừng sâu, trên biển cả. Và ngày nay hơn hai triệu người Việt, để được tự do và no ấm, vẫn phải sống lưu vong nơi đất khách quê người.

Trong nước th́ đảng cộng sản, dù có cởi mở đôi chút về kinh tế sau khi khối cộng sản quốc tế sụp đổ, vẫn duy tŕ độc quyền chính trị, văn hóa và hầu hết các sinh hoạt kinh tế thương mại quan trọng. Vận mệnh đất nước vẫn nằm trong tay một thiểu số lănh đạo già nua, bảo thủ, giáo điều và độc đoán. Cơ chế chính trị độc đảng, độc quyền bảo vệ đặïc quyền đặc lợi, nuôi dưỡng tham ô nhũng lạm, triệt tiêu mọi điều kiện cạnh tranh lành mạnh và tiến bộ để phát huy năng lực và trí tuệ của toàn dân, nhất là của giới trẻ. Sau hai mươi lăm năm thống nhất, nước ta vẫn là một trong những nước nghèo nàn lạc hậu nhất trên thế giới. Ban lănh đạo đảng cộng sản vẫn áp đặt ư muốn thiểu số của ḿnh lên ư nguyện của đại đa số nhân dân, vẫn chưa ḥa nhập được vào đại khối dân tộc, chưa hội nhập được vào xu thế chung của thế giới và thời đại.

Nhưng t́nh trạng bế tắc hiện nay của đất nước không phải chỉ do lỗi lầm của những người cộng sản. Những người Việt quốc gia cũng đăơ để mất nhiều cơ hội tập hợp sức mạnh dân tôc và thời đại, đưa đất nước thoát khỏi cảnh tương tàn. Không có tự chủ dân tộc không thể vận động được hỗ trợ quốc tế, đồng thời để bị phụ thuộc vào một thế lực quốc tế cực quyền, dù là thế lực nào, lại làm mất đi ngay cả sự hỗ trợ quốc tế. Từ đó vô t́nh tạo điều kiện để ban lănh đạo cộng sản lợi dụng được chính nghĩa dân tộc và xu thế thời đại có lợi cho riêng họ mà không có lợi cho dân tộc và dân chúng Việt.

Năm 2000 là dịp để cả dân tộc chúng ta vượt qua quá khứ, thay đổi hiện tại và xây dựng tương lai. Ba mươi tháng tư năm 2000 không phải là dịp để ca ngợi chiến thắng hay khơi dậy mặc cảm thất bại, mà là dịp để mọi thành phần dân tộc, xuất phát bất cứ từ quá khứ chính trị nào, cộng sản hay quốc gia, cùng kiểm điểm những sai lầm của ḿnh, trong tinh thần đặt tiền đồ dân tộc và quyền lợi thiết thực của toàn dân lên trên quyền lợi chính trị tư đảng. Để từ đó cùng nhau t́m ra phương thức tối ưu giúp khơi dậy được sức mạnh tiềm ẩn của dân tộc, đáp ứng được khát vọng tự do hạnh phúc của toàn dân và xây dựng được một nước Việt công b́nh và phồn thịnh, xứng đáng với bề dầy lịch sử Việt và phù hợp với xu thế chung của thế giới. 

Năm 2000, năm mở đầu thiên niên kỷ thứ ba, phải là năm mở đường cho một nước Việt mới ra đời, một nước Việt tự do và phồn thịnh cho tất cả mọi người dân Việt. Nhưng một nước Việt như thế chỉ ra đời được khi toàn dân Việt được giải phóng khỏi mọi áp chế, lấy lại được quyền tự chủ trong sinh hoạt xă hội, cả kinh tế lẫn chính trị và văn hóa tư tưởng. Toàn bộ quyền lực cả kinh tế lẫn văn hóa tư tưởng và chính trị phải được nhanh chóng trao trả lại cho toàn dân trước khi t́nh trạng bế tắc hiện nay của đất nước dẫn tới bạo loạn, đẩy lùi thêm thời gian tiến hóa của dân tộc. Tất cả mọi người Việt, quốc gia và cộng sản, đều sẽ chịu trách nhiệm trước lịch sử và trước thế hệ tương lai, nếu để cho t́nh trạng đó xẩy ra. Để tránh viễn ảnh đen tối đó, tất cả những người Việt yêu nước từ mọi phía, cả trong nước lẫn hải ngoại, cả trong đảng cộng sản lẫn ngoài đảng cộng sản, cần đồng tâm, nhất trí, hợp lực thúc đẩy tiến tŕnh giải thể nhanh chóng cơ chế chính trị bất lực hiện nay, để mở đường cho dân tộc tiến lên. Để cho một nước Việt mới sớm ra đời được, một nước Việt tự do và phồn vinh trong thiên niên kỷ thứ ba. Một Đại Việt Hai Ngàn, phải lớn lao hơn Đại Việt Lư Trần.

 

Đoàn Viết Hoạt

Hoa Thịnh Đốn, 30/4/2000