Việt Nam Sau Tháng Năm

Tháng Năm 1990 đă qua đi để lại một dư vị không mấy ngọt ngào nếu không muốn nói là chua chát cho chế độ. Không khí tưng bừng giả tạo của những ngày lễ lớn không làm át được mối lo âu lúng túng của giới cầm quyền trong đảng CS. Sấm chớp và những đám mây đen của một cơn giông lớn đă bắt đầu xuất hiện.

Ngay trước những ngày lễ lớn những biện pháp quyết liệt chưa từng có trong suốt 15 năm nay đă phải đem ra áp dụng.  Trước hết là trục xuất Trần Xuân Bách ra khỏi Bộ Chính Trị và Ủy Ban Trung Ương. Trần Xuân Bách là người gần đây được coi như đỡ đầu cho phong trào CS mới tại Việt Nam. Ông và các đồng chí của ông ta muốn cải tổ đảng CSVN thành một chính đảng cánh tả Mácxít mới theo chiều hướng nhân đạo dân chủ “có nhân tính” như đang được thực hiện tại Liên Xô và các nước Đông Âu. Họ cho rằng dân chủ hóa là xu thế không thể tránh được. Và trước sau ǵ Việt Nam cũng phải theo. Chỉ có một đảng CS mới như thế mới hy vọng lấy lại được niềm tin của dân chúng và duy tŕ được quyền lănh đạo chính trị trong một cuộc bầu cử tự do đa đảng chắc chắn phải xẩy ra. Họ cho rằng phải mạnh mẽ và nhanh chóng thay đổi mới kịp ứng phó với t́nh thế. Và họ tin rằng đảng CS c̣n thời gian để chuẩn bị nếu làm ngay trước khi những nhóm quốc gia không CS hiện c̣n lẻ tẻ kịp thời tập họp lại, và trước khi t́nh thế bế tắc không c̣n cơ cứu gỡ và sẽ bùng vỡ ra không phương cứu chữa. 

Quan điểm này được những người CS trẻ, nhất là những người CS miền Nam, hết sức tán thành. Đặc biệt những người cựu kháng chiến miền Nam và những người thân Cộng miền Nam cũ trong mấy tháng gần đây đă tích cực hoạt động trong chiều hướng này. Họ đă thành lập một tổ chức chính trị mới là Liên Đoàn Dân Chủ Việt Nam, hy vọng qui tụ được mọi thành phần xă hội và chính trị. Họ cũng dự định thành lập cả một nội các trong bóng tối (nghe nói họp tại Đà Lạt, và danh sách đă được công an tịch thu được từ trong cặp táp của Morrow). Họ cũng ấn hành cương lĩnh, truyền đơn và tuyên ngôn để chuẩn bị tung ra trong cuộc biểu dương lực lượng rầm rộ vào hai ngày lễ 30-4 và 1-5 tại Sài g̣n. Tất cả những chuẩn bị đó đă bị công an gài người vào tổ chức phát hiện và phá vỡ, cuối cùng hơn 100 người bị bắt giữ tại Sài G̣n và hàng ngàn người khác tại miền Tây và các nơi khác. Nguyễn Hộ, nguyên chủ nhiệm Câu Lạc Bộ những người cựu kháng chiến được biết trước nên đă trốn thoát.  Một số trí thức miền Bắc từ lâu làm việc tại miền Nam cũng bị bắt trong vụ này.

Song song với việc phá vỡ tổ chức của những người CS cấp tiến là việc ruồng bố những người quốc gia, đặc biệt là những người có liên hệ với nước ngoài. Cho tới nay đă có 4 tổ chức không cộng sản bị phá vỡ và nhiều người cầm đầu đă bị bắt giữ.  Thông báo của chính phủ không nói ǵ đến vụ bắt bớ những người CS cấp tiến nhưng lại làm rùm beng về các vụ bắt bớ khác, đặc biệt thổi phồng nguy cơ xâm nhập từ bên ngoài, và “chuyển lửa về quê nhà”. Thật ra cho tới nay chỉ có những người CS cấp tiến bất măn là có khả năng gây ra được những chính biến đáng kể, c̣n các nhóm không CS, kể cả tôn giáo, c̣n cần một thời gian nữa để củng cố và tập họp lực lượng mới đủ sức làm chuyển biến t́nh thế được. Nhưng thừa dịp Bộ Chính Trị đồng ư tạm gạt nhóm Trần Xuân Bách ra khỏi chính trường v́ chủ trương c̣n quá sớm và quá độc lập, nhóm bảo thủ trong đảng đă thổi phồng nguy cơ “phản động” để vừa gây trở ngại cho phe cải cách, vừa đe dọa những nhóm chống đối không CS hầu mua thêm thời gian chuẩn bị cho các mưu chước “thay da đổi lốt”. 

Nhưng những vụ bắt bớ vừa qua chắc chắn không góp phần củng cố đảng CS. Và phải chăng phe bảo thủ, đứng đầu là Lê Đức Thọ và Mai Chí Thọ, đang vô t́nh xập vào một cái bẫy nào đó v́ những hành động hoàn toàn lạc điệu của họ? Thêm vào đó là chuyến đi bất thành của Thứ trưởng Ngoại giao Trung quốc.  Tất cả đều đang tạo ra thêm những áp lực mới cho Bộ CT Hà Nội, đồng thời cũng bộc lộ những vận động ngấm ngầm của Hà Nội ḥng cứu văn t́nh thế. Chúng ta cũng cần liên hệ các biến cố trên với những sự kiện sau: Nguyễn Khánh gặp chính phủ Pháp ngay sau khi Lê Đức Thọ rời Paris. Nguyễn Văn Linh tuyên bố trong tương lai có thể có những Bộ trưởng không cộng sản trong chính phủ, và Hà Nội cho phép vợ con Hoàng Văn Hoan đi Bắc Kinh thăm Hoàng Văn Hoan, mời Hoàng Văn Hoan về Hà Nội, và ngay sau đó, Tổng Bí Thư đảng CS Trung quốc đă đích thân tới thăm Hoàng Văn Hoan.

Ngay sau các vụ bắt bớ kể trên, Bộ CT và một số Ủy viên Bộ CT đă cố t́m cách xoa dịu giới trí thức, các cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Ḥa và các tu sĩ Phật giáo. Nhưng dù sao những biến cố tháng Năm ấy cũng đă phủ một đám mây đen xuống bầu trời Việt Nam vốn đă rất u ám từ sau các biến động tại Đông Âu.  Những biến cố đó cũng cho thấy nỗi lo âu lúng túng của giới lănh đạo CSVN trước thúc bách của t́nh thế. Mọi người Việt quan tâm tới vận mệnh đất nước đều hàng ngày theo dơi sát sao những biến chuyển đang diễn ra trên thế giới, đặc biệt là tại các nước trước đây là cộng sản. Những biến chuyển ấy xẩy ra với tốc độ dồn dập đang làm biến đổi hoàn toàn bộ mặt của Liên Xô và các nước cộng sản nói riêng, cùng với bộ mặt của cả Âu Châu và thế giới nói chung. Trong khi đó những nhà lănh đạo CSVN c̣n tiếp tục lúng túng trước t́nh thế mới chưa t́m ra được những phương sách rơ rệt và hiệu quả để đối phó. Họ c̣n quá nhiều vấn đề để giải quyết với một thời gian ngày càng quá ngắn.

Liệu họ có thể cứu văn được t́nh trạng “tiến thối lưỡng nan” hiện nay của họ nữa hay không? Chắc chắn họ đang phải chạy đua với thời gian từ nay đến cuối năm để sắp xếp lại nội bộ, “tuyển lựa lại đào kép” cho một gánh hát mới, với những vở tuồng mới phải ra mắt quốc dân và quốc tế vào giữa sang năm.  Nhưng họ c̣n có trong tay được những bài vở ǵ với những đào kép nào đáng giá và c̣n ăn khách nữa? Họ hẳn hy vọng học được những kinh nghiệm quí báu ỏ nhũng ǵ đang xẩy ra tại các nước Đông Âu hậu cộng sản, đặc biệt là tại Bungari, Rumani và Mông Cổ, nơi mà các đảng cộng sản vẫn dành được đa số ghế trong Quốc hội qua một cuộc bầu cử tự do đa đảng. Nhưng ở những nơi đó không có các hoạt động chính trị đa đảng tương đối tự do như ở miền Nam Việt Nam trước 1975. Ở những nơi đó cũng không có những đảng phái quốc gia không CS mà tới nay vẫn c̣n nhiều tiềm lực đáng kể. Họ cũng không có những tổ chức tôn giáo lớn vẫn vững vàng chưa hề bị chế độ cộng sản c̣n non trẻ tại miền Nam phá vỡ. Vàø nhất là họ không có những thất bại chua cay của đảng CSVN trong suốt 15 năm qua, thất bại đă gần làm tan ră đảng CSVN đồng thời đẩy gần 2 triệu người Việt ra sống lưu vong ở hải ngoại –một lực lượng c̣n sức sống nóng hổi cho bất cứ một biến cố chính trị nào tai Việt Nam. Và trên hết là tinh thần bất khuất của mỗi người Việt yêu nưóc, cái tinh thần đă làm nên Bạch Đằng, Đống Đa, Điện Biên Phủ, và công cuộc phục hưng đất nước sắp tới. 

Với những tính chất đặc biệt Việt Nam đó liệu các bài học tại Đông Âu và Mông Cổ có thể giúp ǵ cho đảng CSVN trong mưu đồ “cải lăo hoàn đồng” của họ nữa hay không? Chúng ta tất nhiên phải cảnh giác trước những mưu toan mới của giới lănh đạo CSVN. Tuy nhiên chúng ta tin tưởng rằng bất cứ mưu toan nào đi ngược lại xu thế cũng sẽ thất bại, c̣n mọi mưu toan dựa vào xu thế để tồn tại sẽ chỉ đưa đảng CSVN rơi vào quĩ đạo của chiến lược toàn cầu “diễn biến ḥa b́nh” của Mỹ mà thôi. Nhưng điều phải nhấn mạnh ở đây là: tương lai đất nước ra sao, tương lai đảng CSVN ra sao tùy thuộc rất lớn vào chính những người Việt yêu tự do dân chủ. Vai tṛ lịch sử của những người cộng sản tại Việt Nam đang bước vào giai đoạn chấm dứt. Những người Việt yêu tự do dân chủ, không chấp nhận đường lối cộng sản đă sẵn sàng để đảm nhận vai tṛ lịch sử mới hay chưa? Đó là vấn đề then chốt. Các siêu cường không thể trả lời câu hỏi này cho chúng ta được. Chỉ có chúng ta, với sự hoạt động tích cực và trưởng thành mới giải quyết đuợc vấn đề đó.

Hỡi các bạn yêu tự do dân chủ. Một công cuộc lớn lao đang chờ đợi chúng ta. Nhưng chúng ta cũng không nên phí nhiều thời gian nữa. Hăy mau chóng chấn chỉnh lại hàng ngũ của mỗi nhóm để kịp thời tập họp lại trong liên minh v́ một mục tiêu chung: V́ Tự do Dân chủ chân chính và toàn dân. Trong giai đoạn này chúng ta hăy đồng ư với nhau một mục tiêu chung đó. Mọi khác biệt khác sẽ được để sang một bên. Chỉ khi nào có tự do dân chủ tất cả chúng ta mới có cơ hội để phát huy những đường hướng và những ư kiến riêng của chúng ta. Đồng thời, trong khi chấn chỉnh hàng ngũ chúng ta cũng cần đề cao cảnh giác mọi xâm nhập của cộng sản và mọi kế hoạch phát hiện của an ninh cộng sản ít nhất từ nay cho đến đại hội đảng của họ. Quyết không để bị tiêu hao lực lượng đấu tranh chung trước giờ hành động cuối cùng.

Diễn Đàn Tự Do là tiếng nói chung của các bạn. Mọi đóng góp v́ một mục tiêu chung đều được tiếp nhận để tiếng nói tự do dân chủ ngày một vang dội khắp nơi.

 

DĐTD,  7/90